Gia Đình Thảo OSAKA JP

Gia Đình Thảo OSAKA JP Cuộc sống gia đình Việt – Nhật
làm dâu xứ người và cuộc sống hằng ngày
nấu ăn & đời sống ở Nhật.” Cùng 2 đứa con
Cho tụi con xin 1 follow ạ

Hạnh phúc của em đơn giản lắm…Là những ngày lòng không vướng bận, bên cạnh có người thương, trước mắt là bình yên.
18/08/2026

Hạnh phúc của em đơn giản lắm…
Là những ngày lòng không vướng bận, bên cạnh có người thương, trước mắt là bình yên.

18/08/2026

Mình không nghỉ là bất hợp pháp đông lắm luôn vậy á cả nhà nạ . Tính ra là đông lắm luôn á . #

18/08/2026

Anh mập nhà mình mà biết bí mật này chắc anh ấy khóc thét .

Ủa alo . Mình cả nhà thấy 2 cái mâm nó có khác gì nhau không mà bảo gà ăn sướng hơn su . Hu hu thảo có thiên vị đứa nào ...
17/08/2026

Ủa alo . Mình cả nhà thấy 2 cái mâm nó có khác gì nhau không mà bảo gà ăn sướng hơn su . Hu hu thảo có thiên vị đứa nào đâu trời

17/08/2026

Nếu một ngày chính con của bạn nhìn bạn và nói:
“Mẹ ơi, con không muốn sống cùng ba nữa…”
Bạn sẽ làm gì? Cùng thảo nấu Tôm áp chảo bơ tỏi kiểu Hawaii và kể chuyện nhé .

17/08/2026

Sáng sớm bạn ấy dậy nấu cơm cho em và mẹ . Nhưng em ghẹo nên quậu vậy mà 2 chị em ăn xong lại dắt nhau đi chơi .

Vừa ăn món cá này vừa khóc… vì mình nhớ ngoại quá.Cá nục kho dưa cải muối — với nhiều người có thể chỉ là một món ăn bìn...
17/08/2026

Vừa ăn món cá này vừa khóc… vì mình nhớ ngoại quá.

Cá nục kho dưa cải muối — với nhiều người có thể chỉ là một món ăn bình thường, nhưng với mình, nó là cả một vùng ký ức. Là tuổi thơ. Là căn bếp củi. Là mái nhà tranh cũ. Và hơn hết, là ngoại.

Bố mẹ mình ly hôn khi mình còn rất nhỏ. Mẹ bận đi làm, nên những năm tháng tuổi thơ của mình gần như đều ở bên ngoại, trong một vùng quê khi ấy còn nghèo lắm.

Ngoại là người nuôi mình lớn.
Bà cháu ngày nào cũng quấn quýt bên nhau.

Mình theo ngoại ra đồng, đi chăn bò.
Rồi lại lon ton theo ngoại về nhóm bếp, nấu cơm bằng củi.

Ngày đó nhà chỉ là một mái nhà tranh cũ kỹ. Mỗi lần trời mưa, nước dột khắp nơi. Trong bếp nhiều khi phải đội nón mà nấu cơm. Trong nhà thì lấy thau, lấy chậu hứng nước. Đêm đang ngủ, chỗ nào dột lại ôm chiếu chuyển sang chỗ khác.

Nghèo là vậy… nhưng kỳ lạ là khi nhớ lại, mình vẫn thấy đó là những năm tháng rất ấm áp.

Bởi vì lúc đó có ngoại.

Món cá nục kho dưa cải này, cô và ngoại thường nấu cho mình ăn. Bây giờ mình muốn ăn cá lúc nào cũng có thể mua. Muốn ăn món gì ngon cũng không còn khó như ngày trước.

Nhưng hồi đó, để có một bữa cá như thế này đâu phải ngày nào cũng có.

Hồi nhỏ mình từng nghĩ:

“Sau này lớn lên, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền. Con sẽ mua thật nhiều đồ ăn ngon cho ngoại. Con sẽ mua quần áo đẹp cho ngoại mặc.”

Năm học hết cấp 2, mình ra Đà Nẵng, vừa làm vừa học. Tiền kiếm được chẳng bao nhiêu, nhưng niềm vui lớn nhất của mình khi ấy là mỗi tháng có thể về quê, mua cho ngoại một ít đồ ăn, nước uống.

Một năm vài lần, mình dành dụm mua quần áo mới cho ngoại.

Ngoại lúc đó già rồi, mà người già đôi khi lại giống trẻ con lắm. Bà thích những bộ quần áo mình mua đến mức mặc vào rồi đi khoe khắp xóm:

“Cháu tui mua cho tui đó.”

Ngày đó mình chỉ thấy vui thôi.

Bây giờ nhớ lại… mình lại khóc.

Bởi có những điều khi còn nhỏ mình cứ nghĩ rằng sau này còn nhiều thời gian lắm.

Mình từng hứa:

“Sau này con có tiền, con đưa ngoại ra Đà Nẵng chơi nha. Con đưa ngoại đi siêu thị cho ngoại biết siêu thị là như thế nào. Rồi con sẽ đưa ngoại đi du lịch, đi thật nhiều nơi…”

Ngày ấy mình chưa có tiền, nên chỉ có thể hứa.

Còn bây giờ…

Mình đã lớn.
Mình đã có thể mua cho ngoại những món ngon mà ngày xưa ngoại ít khi được ăn.
Mình có thể đưa ngoại vào siêu thị, đưa ngoại đi Đà Nẵng, đưa ngoại đi chơi những nơi mà ngày xưa hai bà cháu chỉ có thể tưởng tượng.

Nhưng người mình muốn đưa đi nhất… lại không còn nữa.

Có lẽ đó là một trong những điều mình hối tiếc nhất trong cuộc đời.

Người ta cứ nghĩ phải có thật nhiều tiền rồi mới báo hiếu. Phải thành công rồi mới đưa người mình thương đi đây đi đó.

Nhưng đôi khi, đến lúc mình có đủ khả năng thực hiện những lời hứa năm xưa thì người chờ mình thực hiện lời hứa ấy đã không còn ở đó nữa.

Hôm nay ngồi trước đĩa cá nục kho dưa cải, mình không còn là đứa trẻ nghèo ngày nào nữa.

Nhưng chỉ cần ăn một miếng…

Mình lại thấy mình bé xíu, ngồi bên căn bếp củi, ngoài trời mưa rơi qua mái nhà dột, bên cạnh là ngoại đang lúi húi nấu cơm.

Món ăn vẫn có thể nấu lại.
Căn nhà cũ vẫn có thể tìm về.
Nhưng ngoại thì mình không thể tìm lại được nữa.

Lời hứa năm đó con đã có thể thực hiện rồi.

Chỉ tiếc là con đã lớn chậm hơn thời gian ngoại chờ con… ❤️

Ở thời đại này, có lẽ nhiều người không còn sợ mình làm sai — mà chỉ sợ… làm xong không ai biết. 😅Mấy hôm nay mình thấy ...
17/08/2026

Ở thời đại này, có lẽ nhiều người không còn sợ mình làm sai — mà chỉ sợ… làm xong không ai biết. 😅

Mấy hôm nay mình thấy lan truyền một video được cho là của một thanh niên Việt Nam tại Nhật, hướng dẫn cách ứng xử khi gặp cảnh sát: nào là ăn mặc như dân công sở, rồi sử dụng dấu hiệu y tế để tạo cảm giác mình có vấn đề về sức khỏe…

Đúng sai cụ thể thế nào thì cơ quan chức năng sẽ có cách nhìn nhận. Nhưng điều khiến mình khó hiểu nhất lại là:

Đã gọi là “lách” thì tại sao còn tự quay video, hướng dẫn từng bước rồi đăng công khai lên mạng?

Internet đâu phải căn phòng riêng của người Việt.

Người Việt xem được.
Người Nhật cũng xem được.
Báo chí xem được.
Và tất nhiên, những cơ quan có trách nhiệm quản lý cũng có thể xem được.

Có những chuyện nếu một cá nhân làm sai thì hậu quả có thể chỉ dừng lại ở chính người đó.

Nhưng khi biến nó thành “mẹo”, thành “kinh nghiệm”, rồi hướng dẫn cho hàng nghìn người khác làm theo, câu chuyện đã hoàn toàn khác.

Đáng ngại hơn là những nội dung như vậy rất dễ khiến người Nhật nhìn vào rồi đánh đồng:

“Người Việt ở Nhật đều như thế.”

Trong khi ngoài kia có biết bao người Việt đang sống, học tập và làm việc đàng hoàng. Họ đi làm mỗi ngày, đóng thuế, tuân thủ luật pháp và cố gắng xây dựng một hình ảnh tốt đẹp về người Việt Nam tại Nhật.

Xây dựng niềm tin đôi khi mất rất nhiều năm.
Nhưng để người khác mất thiện cảm, có khi chỉ cần một video vài chục giây.

Làm content để có lượt xem không có gì sai.

Nhưng trước khi bấm nút ĐĂNG, có lẽ nên tự hỏi một câu:

“Nếu video này viral thật, mình có còn muốn nó viral nữa không?”

Bởi mạng xã hội có thể quên một trend rất nhanh, nhưng dấu vết trên Internet và ấn tượng mình để lại cho người khác thì chưa chắc.

Đừng vì vài phút nổi tiếng mà khiến cả một cộng đồng phải mất thời gian giải thích rằng: “Không phải người Việt nào cũng như vậy.”

16/08/2026

Hậu trường của ba chúng tôi , diễn cũng cần nhạc đệm nha cả nhà ơi .

16/08/2026

Cùng làm bánh bò thốt nốt với su nha cả nhà ơi .

住所

Higashiosaka-shi, Osaka

アラート

Gia Đình Thảo OSAKA JPがニュースとプロモを投稿した時に最初に知って当社にメールを送信する最初の人になりましょう。あなたのメールアドレスはその他の目的には使用されず、いつでもサブスクリプションを解除することができます。

事業に問い合わせをする

Gia Đình Thảo OSAKA JPにメッセージを送信:

ショートカット

共有する