17/08/2026
Vừa ăn món cá này vừa khóc… vì mình nhớ ngoại quá.
Cá nục kho dưa cải muối — với nhiều người có thể chỉ là một món ăn bình thường, nhưng với mình, nó là cả một vùng ký ức. Là tuổi thơ. Là căn bếp củi. Là mái nhà tranh cũ. Và hơn hết, là ngoại.
Bố mẹ mình ly hôn khi mình còn rất nhỏ. Mẹ bận đi làm, nên những năm tháng tuổi thơ của mình gần như đều ở bên ngoại, trong một vùng quê khi ấy còn nghèo lắm.
Ngoại là người nuôi mình lớn.
Bà cháu ngày nào cũng quấn quýt bên nhau.
Mình theo ngoại ra đồng, đi chăn bò.
Rồi lại lon ton theo ngoại về nhóm bếp, nấu cơm bằng củi.
Ngày đó nhà chỉ là một mái nhà tranh cũ kỹ. Mỗi lần trời mưa, nước dột khắp nơi. Trong bếp nhiều khi phải đội nón mà nấu cơm. Trong nhà thì lấy thau, lấy chậu hứng nước. Đêm đang ngủ, chỗ nào dột lại ôm chiếu chuyển sang chỗ khác.
Nghèo là vậy… nhưng kỳ lạ là khi nhớ lại, mình vẫn thấy đó là những năm tháng rất ấm áp.
Bởi vì lúc đó có ngoại.
Món cá nục kho dưa cải này, cô và ngoại thường nấu cho mình ăn. Bây giờ mình muốn ăn cá lúc nào cũng có thể mua. Muốn ăn món gì ngon cũng không còn khó như ngày trước.
Nhưng hồi đó, để có một bữa cá như thế này đâu phải ngày nào cũng có.
Hồi nhỏ mình từng nghĩ:
“Sau này lớn lên, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền. Con sẽ mua thật nhiều đồ ăn ngon cho ngoại. Con sẽ mua quần áo đẹp cho ngoại mặc.”
Năm học hết cấp 2, mình ra Đà Nẵng, vừa làm vừa học. Tiền kiếm được chẳng bao nhiêu, nhưng niềm vui lớn nhất của mình khi ấy là mỗi tháng có thể về quê, mua cho ngoại một ít đồ ăn, nước uống.
Một năm vài lần, mình dành dụm mua quần áo mới cho ngoại.
Ngoại lúc đó già rồi, mà người già đôi khi lại giống trẻ con lắm. Bà thích những bộ quần áo mình mua đến mức mặc vào rồi đi khoe khắp xóm:
“Cháu tui mua cho tui đó.”
Ngày đó mình chỉ thấy vui thôi.
Bây giờ nhớ lại… mình lại khóc.
Bởi có những điều khi còn nhỏ mình cứ nghĩ rằng sau này còn nhiều thời gian lắm.
Mình từng hứa:
“Sau này con có tiền, con đưa ngoại ra Đà Nẵng chơi nha. Con đưa ngoại đi siêu thị cho ngoại biết siêu thị là như thế nào. Rồi con sẽ đưa ngoại đi du lịch, đi thật nhiều nơi…”
Ngày ấy mình chưa có tiền, nên chỉ có thể hứa.
Còn bây giờ…
Mình đã lớn.
Mình đã có thể mua cho ngoại những món ngon mà ngày xưa ngoại ít khi được ăn.
Mình có thể đưa ngoại vào siêu thị, đưa ngoại đi Đà Nẵng, đưa ngoại đi chơi những nơi mà ngày xưa hai bà cháu chỉ có thể tưởng tượng.
Nhưng người mình muốn đưa đi nhất… lại không còn nữa.
Có lẽ đó là một trong những điều mình hối tiếc nhất trong cuộc đời.
Người ta cứ nghĩ phải có thật nhiều tiền rồi mới báo hiếu. Phải thành công rồi mới đưa người mình thương đi đây đi đó.
Nhưng đôi khi, đến lúc mình có đủ khả năng thực hiện những lời hứa năm xưa thì người chờ mình thực hiện lời hứa ấy đã không còn ở đó nữa.
Hôm nay ngồi trước đĩa cá nục kho dưa cải, mình không còn là đứa trẻ nghèo ngày nào nữa.
Nhưng chỉ cần ăn một miếng…
Mình lại thấy mình bé xíu, ngồi bên căn bếp củi, ngoài trời mưa rơi qua mái nhà dột, bên cạnh là ngoại đang lúi húi nấu cơm.
Món ăn vẫn có thể nấu lại.
Căn nhà cũ vẫn có thể tìm về.
Nhưng ngoại thì mình không thể tìm lại được nữa.
Lời hứa năm đó con đã có thể thực hiện rồi.
Chỉ tiếc là con đã lớn chậm hơn thời gian ngoại chờ con… ❤️