03/12/2022
Năm 2019, mình quyết định nghỉ việc và vô miền nam tìm hiểu về nông nghiệp.
Mình học chuyên ngành kinh tế tài nguyên thiên nhiên, một ngành bị dỡ bỏ sau khi mình ra trường, mình mất nhiều năm sau để nhận ra mình vẫn luôn có gì đó đau đáu với "tự nhiên". Và nhờ những ngày tháng tìm hiểu về làng nghề về sản phẩm thủ công mà mình quay trở lại nhìn nhận những giá trị nơi thôn giã, nơi mà "tre giữ làng, giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín".
Ngày mình lơ ngơ bước xuống Sài Gòn trên lưng có hơn 20kg quần áo, sách vở, mình quyết tâm chuyến này là đi dài ngày (mình không hé môi kể với gia đình là con bỏ việc, còn đi học cái nghề nông dân). Farm mình tới đầu tiên là ở tỉnh Long An, ở đây mình được học cách nhóm bếp củi, ở nhà mái lá vách đất và đọc rất nhiều sách về nông nghiệp cũ mèm (cách làm nông của ông bà mình) và mình được nhìn cái làng quê nơi đô thị đang ăn mòn, những người trẻ chỉ cố gắng kiếm sống bằng buôn bán hoặc làm trong khu công nghiệp. Ở đây, người già đươn (đan) đệm, làm mây tre rổ giá, nghề thủ công đang dần mai một, a Tiến là chủ căn nhà, chủ cái farm nhỏ đang gây dựng lại với một niềm tin đem công việc tốt, một tương lai mới đối với nghề thủ công, với mảnh đất cằn với hai mùa mưa nắng.
Sau đó, mình quyết định lên đường đi Đồng Nai. Và sau một tuần làm việc mình xin farm ở lại 1 năm. Farm rộng 15ha, mình có thể "nai lưng" hay "thả hồn" đi xa mê mải được rồi. Ở đây, công việc đối với mình là sự quan sát, sự tiến gần hơn với tự nhiên với cục đất, với cái cây nhỏ xíu vừa ươm. Và rồi một phần nào đó ở bên trong mình cảm thấy thân thuộc vô cùng, không phải là với nơi chốn nữa, mà có gì đó khiến mình muốn gắn chặt vào cái việc gần gũi hay đúng hơn là sự trở về với tự nhiên.
Những ngày tháng đại dịch tới, mình quay trở về Hà Nội, thành phố thân thuộc này trở nên có gì đó xa lạ, có gì đó khiến mình hụt hẫng vô cùng. Sau một giai đoạn dài của những bấp bênh mình cố gắng tìm lại mình và khi đó việc trồng những cái cây, ươm ít hạt giống hay là ngắm nghía những màu xanh ở thành phố đã khiến mình dần nhận ra một điều gì đó gần gũi. Có lẽ không cần phải có ngay một mảnh đất, một khu vườn thật to rộng mới khiến ta cảm thấy kết nối với tự nhiên. Hãy tìm sự thân thuộc nơi gần kề trên mái nhà, trước hiên cửa hay một cái ban công đôi khi cũng thật đủ đầy. Và mình biết mình đã, đang và sẽ tìm thấy sự kết nối ấy ngay tại nơi đây.
------
Mình là thảo mộc trong thành phố. Mình là Thảo Điền.