03/09/2026
Vì sao Vương Linh Quan có thể chặn được Tôn Ngộ Không?
Trong lần Đại náo Thiên Cung, Tôn Ngộ Không từ Đâu Suất Cung đánh một mạch tới tận Linh Tiêu Bảo Điện, dọc đường gần như không ai ngăn nổi.
Thế nhưng có một chuyện khá thú vị. Vì sao đến trước Thông Minh Điện, con khỉ đang trong trạng thái hung hăng nhất ấy lại bị một vị thần mà rất nhiều người thậm chí chưa từng nghe tên Vương Linh Quan chặn đứng?
Quả thật, lúc Vương Linh Quan xuất hiện, không ít người đọc Tây Du Ký đều cảm thấy hơi bất ngờ. Giữa đầy trời những Nguyên soái, Thiên vương, Thiên tôn, Tinh quân, bỗng nhiên hiện ra một vị gọi là “Vương Linh Quan”. Cảm giác chẳng khác nào giữa một phòng toàn tổng giám đốc, chủ tịch, CEO, bỗng chen vào một “bác Vương bảo vệ cổng”.
Nghe vừa bình dị, lại còn có chút thân thuộc. Nhưng thật ra, “bác Vương” này chẳng phải nhân vật tầm thường.
Vương Linh Quan, còn được gọi là Đô Thiên Củ Sát Đại Linh Quan, là vị đứng đầu trong Ngũ Bách Linh Quan của Đạo giáo.
Nếu nói một cách dễ hiểu, năm trăm vị Linh Quan này có thể xem như một đội cấm vệ chuyên bảo hộ Ngọc Hoàng Đại Đế, còn Vương Linh Quan chính là người đứng đầu đội cấm vệ ấy.
Đến thời Minh, khi Tây Du Ký được định hình thành tác phẩm như ngày nay, Đạo giáo đang rất hưng thịnh. Trước sơn môn của rất nhiều đạo quán đều bài trí Linh Quan Điện, mà Vương Linh Quan lại chính là một trong những vị hộ pháp quan trọng nhất, chuyên trấn giữ sơn môn, bảo hộ đạo quán và hộ trì Đạo giáo.Cho nên nói cho cùng, vị “bác Vương gác cổng” này thực ra rất có lai lịch.
Có người sẽ hỏi, Bắc Cực Tứ Thánh chẳng phải cũng có trách nhiệm hộ vệ Ngọc Đế hay sao? Nếu đem chức vị của Vương Linh Quan so với Bắc Cực Tứ Thánh thì thế nào?
Nếu chỉ xét địa vị thần chức, quả thật Vương Linh Quan không thể xem là cao bằng Bắc Cực Tứ Thánh. Nhưng vấn đề thú vị lại nằm ở chỗ này. Vương Linh Quan có thể cản được Tôn Ngộ Không, trong khi rất nhiều vị thần có địa vị cao hơn lại không ngăn nổi. Thậm chí Cửu Diệu Tinh Quân, Nhị Thập Bát Tú, Tứ Đại Thiên Vương đều từng bị Tôn Ngộ Không đánh cho vô cùng chật vật.
Điều này không hẳn là ngẫu nhiên. Muốn hiểu được nguyên nhân, cần chú ý một đặc điểm rất rõ trong Tây Du Ký:
Phần lớn những thần tiên hay yêu quái có thể thật sự khắc chế được Tôn Ngộ Không đều không dựa hoàn toàn vào cận chiến, mà thường dựa vào pháp lực, thần thông hoặc pháp bảo.
Chẳng hạn, khi Như Lai Phật Tổ trấn áp Tôn Ngộ Không, ngài không trực tiếp lao vào đấu quyền cước với con khỉ, mà dùng một cuộc đánh cược khiến Ngộ Không tự nhảy vào lòng bàn tay mình.
Bách Nhãn Ma Quân, tức con rết tinh khi đối phó với Tôn Ngộ Không cũng dựa vào thiên phú thần thông, từ vô số con mắt phóng ra kim quang đối đầu.
Thái Thượng Lão Quân muốn bắt Tôn Ngộ Không cũng không lựa chọn đánh giáp lá cà, mà dùng Kim Cương Trác, từ trên cao ném xuống đánh lén.
Có thể nói, bất kể thần tiên hay yêu quái, những kẻ thật sự có thể đánh thắng Tôn Ngộ Không trong giáp lá cà vốn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà sau khi Tôn Ngộ Không từ Bát Quái Lô thoát ra, trạng thái của hắn càng trở nên hung bạo. Có thể nói lúc ấy con khỉ đã hoàn toàn bước vào trạng thái “cuồng bạo”. Sức chiến đấu cận thân lại tăng thêm một bậc.
Ngay cả Thái Thượng Lão Quân cũng bị hắn xô ngã nhào. Cửu Diệu Tinh bị đánh đến mức đóng chặt cửa không dám ra, còn Tứ Đại Thiên Vương thì bị đánh đến chẳng thấy tung tích.
Vì sao? Bởi tất cả đều đã phải chịu thiệt khi đối đầu trực diện với Tôn Ngộ Không trong cận chiến. Mà cận chiến chính là một trong những sở trường lớn nhất của Tôn Ngộ Không.
Trùng hợp thay, đây cũng chính là sở trường của Vương Linh Quan. Vương Linh Quan vốn là vị hộ pháp trấn giữ sơn môn của Đạo giáo. Đã giữ cửa, hộ pháp, trấn tà thì bản lĩnh nổi bật nhất đương nhiên phải là võ chiến.
Hãy nhìn binh khí của ngài. Vương Linh Quan sử dụng một cây Kim Tiên. Trong văn hóa võ tướng, những người dám sử dụng các loại binh khí như tiên hay giản thường đều là cao thủ cận chiến, bởi loại binh khí này đòi hỏi lực tay mạnh, thân pháp vững và khả năng áp sát cực tốt.
Bởi vậy, nếu Tôn Ngộ Không giỏi nhất là lao vào đánh trực diện, thì Vương Linh Quan lại vừa hay là một trong những vị thần đặc biệt chuyên về loại chiến đấu ấy.
Nhưng đó vẫn chưa phải toàn bộ nguyên nhân. Vương Linh Quan ngàicòn có một thần chức rất đặc biệt: Ngài giữ chức Củ Sát phụ trách giám sát trên trời dưới đất, chuyên trừng trị những kẻ bất trung, bất hiếu, phạm thượng làm loạn.
Điều này lại vừa khéo trùng với tình trạng của Tôn Ngộ Không lúc ấy. Tôn Ngộ Không dù ngang ngược đến đâu thì trước đó vẫn là người được chính Ngọc Hoàng Đại Đế sắc phong làm Tề Thiên Đại Thánh.
Nói theo trật tự Thiên đình, hắn đã nhận quan chức của Ngọc Đế, tức về danh nghĩa vẫn thuộc hàng thần thuộc. Thế mà bây giờ lại cầm Như Ý Kim Cô Bổng, từ Đâu Suất Cung đánh thẳng tới Thông Minh Điện.
Hành động ấy mang ý nghĩa gì? Chẳng phải chính là phạm thượng, kẻ dưới công kích người trên hay sao? Mà xét theo chức trách, đây vừa đúng là loại việc thuộc phạm vi Vương Linh Quan phải xử lý.
Cho nên khi những vị thần khác gặp một Tôn Ngộ Không đang nổi điên thì nhất thời không biết phải làm sao, Vương Linh Quan lại giống như gặp đúng “ca thuộc chuyên môn”.
Người khác có thể không hợp nghề còn Vương Linh Quan thì đúng nghề. Thế là tại Thông Minh Điện, vị Linh Quan này trực tiếp xách Kim Tiên ra nghênh chiến, chặn đứng bước tiến của Tôn Ngộ Không.
Vậy có phải nói Vương Linh Quan thực sự rất biết đánh hay không? Đương nhiên phải biết đánh. Nếu không có bản lĩnh võ chiến đủ mạnh, Đạo giáo sao lại để ngài đứng ở sơn môn làm hộ pháp? Nếu không đủ uy mãnh, làm sao có thể trở thành vị đứng đầu Ngũ Bách Linh Quan?
Huống hồ hãy nhìn tượng Vương Linh Quan trong các đạo quán: mắt trợn uy nghiêm, thân khoác giáp trụ, tay cầm Kim Tiên, khí thế dữ dội. Một vị thần dám đứng ngay trước cửa đạo quán với bộ dạng “ai gây chuyện thì bước lên đây” như vậy, hiển nhiên không phải người chuyên đứng đó để làm cảnh.
Bởi vậy, chuyện Vương Linh Quan có thể ngăn Tôn Ngộ Không ở Thông Minh Điện không nhất thiết phải hiểu rằng thần vị của ngài cao hơn Bắc Cực Tứ Thánh, Cửu Diệu hay Nhị Thập Bát Tú. Điểm mấu chốt nằm ở chỗ: năng lực và chức trách của ngài vừa đúng vào sở trường cũng như hoàn cảnh của Tôn Ngộ Không lúc ấy.
Tôn Ngộ Không giỏi cận chiến, Vương Linh Quan cũng là thần tướng thiện chiến. Tôn Ngộ Không lúc ấy đang phạm thượng làm loạn, Vương Linh Quan lại giữ chức Củ Sát, chuyên trị những hành vi vượt lễ phạm cấm. Vậy là một bên gặp đúng đối thủ, một bên gặp đúng công việc. Thế nên giữa đầy trời thần tướng, người cuối cùng có thể đứng ra cản con khỉ đang cuồng bạo ấy lại chính là vị “Vương Linh Quan” nghe tên tưởng như bình thường nhất.
Đó cũng là điều thú vị trong thế giới thần tiên của Tây Du Ký: Thần vị cao chưa chắc đồng nghĩa với giỏi đánh cận chiến, chức quan lớn cũng chưa chắc thích hợp xử lý mọi tình huống. Có những lúc, gặp đúng người, đúng sở trường, đúng chức trách, mới thật sự là khắc tinh.
Lược dẫn tổng hợp hởi HHC