11/08/2026
Nếu bạn nào từng trồng cây từ hạt giống, chắc sẽ hiểu một chuyện khá thú vị.
Giai đoạn đầu, nhìn trên mặt đất gần như chẳng có gì xảy ra.
Nhưng bên dưới, hạt đang đi rễ.
Nó chưa vội cao.
Chưa vội ra lá.
Càng chưa có gì để khoe.
Nó chỉ âm thầm làm cho bộ rễ đủ chắc trước khi bắt đầu lớn lên.
YOIN hiện tại chắc cũng đang ở giai đoạn như vậy.
Ban ngày lo công việc chính, lo cơm áo gạo tiền, lo cho gia đình và một đống chuyện linh tinh của một người đã lướt qua hơn 30 cái xuân.
Đến khi vợ con mình ngáy khò khò hết rồi, có một khoảng lặng nho nhỏ, vừa đủ cho hạt giống YOIN bắt đầu đi rễ.
Có lẽ đây là một trong những khoảnh khắc mà mình ưa nhất.
Khi những tiếng ồn của thế giới tạm thời nhường chỗ, những dòng ý tưởng bắt đầu chảy ra.
Cái nào hay thì húp vội.
Cái nào chưa tới lúc thì bỏ vô kho idea để dành.
Cứ từng chút một, để coi mình Fly High được tới đâu.
Không hô hào.
Không kêu gọi.
Cũng chưa cần kể một câu chuyện gì quá lớn.
Chỉ đơn giản là những dòng nhật ký của một hạt giống ý tưởng, được chăm bón và phát triển trong những khoảng lặng quý giá — đôi khi xen vào đó là chút chiêm nghiệm sự đời.
Thú thật, nếu voice được thì tui voice cho lẹ.
Nhưng voice xong lại đi dỗ con thì còn LỎ hơn. :))
Thôi thì gõ từng chữ.
Nhìn lại từng dòng ý niệm vừa trôi xẹt qua đầu, trau chuốt lại một chút rồi mới note lên đây.
Biết đâu nhiều năm sau nhìn lại, mình lại có thêm một kỷ niệm về những gì đã trải qua.
Cũng có người hỏi tui:
“Không sợ bị ăn cắp idea khi cứ note lại tiến độ project này à?”
Thật ra mình đã có câu trả lời từ trước khi bị hỏi, bởi chính mình cũng từng là người đặt câu hỏi đó.
Nhưng nghĩ lại…
Mình làm đúng, làm hay thì người ta mới muốn bắt chước. Nếu một điều hay được bắt chước rồi lan tỏa đi xa hơn, thì tại sao mình phải sợ?
Với lại, đâu phải cứ có chung một ý tưởng là nhất thiết phải trở thành đối thủ.
Không nhất thiết phải đối đầu nhau mới giải quyết được xung đột.
Có nhiều cách để những người cùng chí hướng ngồi lại với nhau.
Biết đâu lại làm ra được mấy thứ Bay Ác hơn nữa ấy chứ. :))
Ban đầu YOIN cũng chẳng có gì ghê gớm.
Chỉ đơn giản là mình thấy bản thân cần một khoảng lặng cuối ngày.
Rồi nghĩ chắc ngoài kia cũng có vài người giống mình.
Thế là làm thử.
Tự tìm nguyên liệu.
Tự phối.
Tự chỉnh.
Tự làm chuột bạch cả tháng.
May quá, tới giờ vẫn còn sống để viết note này. :))
Nếu cuối cùng làm ra thứ gì đó mà chính mình thấy thích, thì làm dư thêm một ít, đem chia cho mấy khứa cốt dùng thử.
Hợp gout thì cứ lấy về nhâm nhi, biết đâu cũng bay bổng, cũng ra được idea mới thì sao.
Không hợp thì cứ inbox, mình phối riêng cho vừa ý. :))
Hàng nhà làm, homemade mà — điều phối đúng gout cho mấy khứa hợp gout.
Đi tới đâu chưa dám nói chắc.
Đời vô thường mà.
Hạt giống này sau này mọc thành đại thụ che trời, hay chỉ thành một ngọn cỏ ven đường, có lẽ là do số trời.
Việc của mình đơn giản hơn:
Chăm sóc cho nó thật đều đặn và tận tâm.
Mỗi ngày một chút.
Rồi để thời gian trả lời.
#余韻