13/09/2015
Cuộc sống đầy rẫy những tạp niệm. Con mắt nhìn đời, khi ta trưởng thành lại càng khác đi. Hạnh phúc là do chính mình tạo ra, tự mình cảm nhận chứ không phải nhờ vả vào cảm xúc của người khác dành cho mình. Cái gì lỡ rồi, thì cố mà cho qua. Hận thù, ghét bỏ cũng chỉ để nặng lòng, dù là lầm lỗi đã quá lớn và chúng ta không thể bắt đầu lại. Mọi thứ sẽ nhất định là như vậy, sẽ còn hoài hoài buồn đau nếu ta không chịu nghĩ khác đi.
Gạt bỏ những sân si vị kỷ, tự mình làm đẹp, tự mình tìm vui, tự mình cố gắng để tốt hơn, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn rồi hưởng những thành quả cho riêng mình.
Hạnh phúc không thể nào là phụ thuộc. Càng phụ thuộc, nhất là vào cách người khác đối xử với mình, thì mãi mãi chỉ là giam cầm, để rồi nỗi đau chạm đến như chính con dao cứa vào nhau vài ba nhát.
Chỉ khi nào không còn phụ thuộc, không còn sân si thì có lẽ mới thanh thản.
Thôi đừng, thôi đừng nữa...
Cái gì qua, thì cho qua...