02/05/2026
Mỗi lần đi ra hồ Gươm lại nhớ bố 🥹
Ngày xưa ý khi mà đi từ LC xuống HN là từ 4h sáng đến 4h chiều, đg đi xóc tung mông, ngồi trên xe lắc lư như lên đồng thì mỗi hè bố e lại cho e đi du lịch vài lần. Các ac e đi ít hơn chắc tại e ngoan hơn :). Ông chỉ là công nhân mỏ Apatit bt thôi, nhưng năm nào cũng đóng tiền cho vợ con đi chơi.
Ngẫm lại tận năm 97 nhà e mới mua xe Dream chiếc xe mơ ước như tên của nó của triệu gđ VN. Thế mà vào năm 93,94 đã dám cho ng nhà đi chơi là quả thật tiến bộ về tư tưởng. Bố e luôn nói với e là phải đi ra ngoài con ah, để phấn đấu, nỗ lực nh hơn...
Kí ức trong e là những tối về thủ đô đc bố e dắt đi bộ qua 1 con phố tên Đặng Thái Thân 2 bên đg nh cây có có dây tơ hồng trên cây ( dây tơ hồng nhưng là dây thực vật j đó mầu vàng - sau này đi học ĐH thì ít thấy lắm). Đi bộ ra bờ hồ ăn kem. Đó là nhà hàng kem Bốn Mùa ko biết phải nhà hàng này ko nhưng e nhớ chắc chắn nó tên 4 mùa. Và nhớ như in là ly kem thủy tinh đắt đỏ tận 36 mùi ( ko phải 36 vị) e chả biết mùi j với mùi j chỉ biết chỗ đó kem rất ngon trông xịn nh ng giầu và kem đắt. Ông luôn gọi 1 ly và nhìn e ăn. Thực sự lúc bấy giờ ở miền núi ko biết bjo mới có kem ly. Ông cũng ăn chơi chiều con thực sự 😄
Bố e mất 8y rùi, mỗi dịp lễ tết là hối hận khi còn trẻ đã luôn trì hoãn về quê đợi con lớn đợi cv ổn định đợi thành đạt mới về thăm bố. Lần nào về cũng bị nói đi lại vất vả lại càng ít nghĩ. Cđ ai biết có mấy lần 10y 🥹 vdu với e bố e chỉ sau 2 tháng biết tin bệnh nặng đã ko còn.
1 ng ko còn cả bố lẫn mẹ thì e chỉ muốn chân thành nhắn nhủ mn. Đừng trì hoãn đừng đợi, bởi cơ hội cho ta ko nhiều. Bjo có khá đầy đủ mọi thứ thì như e cũng chả còn ai mà báo hiếu...
Dành cho con cái tư tưởng của bố mẹ mình để các con cũng đc bay nhảy mở mang tầm mắt trong sự chắp cánh của mình. Như ông chắp cánh cho mẹ ngày xưa ấy...
Ảnh bố e, nhà hàng kem và e ngày xưa bé. Do đc nuông chiều mà con công nhân mà cứ như công chúa vậy đó 🫣