16/06/2025
CHÂN – THIỆN – MỸ TRONG NGHỀ MỘC
Nghề mộc tụi tui nhìn vậy chứ không chỉ có cưa, có đục, có gỗ, có đinh. Làm mộc lâu năm mới thấm, cái nghề này cũng giống như con người, cũng cần có Chân – Thiện – Mỹ thì mới vững, mới bền.
CHÂN là gì? Là cái thật. Gỗ thiệt, tâm thiệt, tay nghề thiệt. Làm cái bàn, cái ghế, cái tủ... phải làm bằng cả cái tâm. Gỗ có thể không quá đắt, nhưng phải chắc, phải bền. Làm sao để người ta dùng mười năm vẫn thấy ưng, chứ không phải vài bữa là hư. Cũng như người thợ, phải sống thật, làm thật, không gian dối. Có sao nói vậy, làm được thì nhận, không thì từ chối, chứ không làm ẩu, lừa người ta lấy tiền.
THIỆN là lòng tốt. Thợ mộc tụi tui không làm ra thuốc chữa bệnh, nhưng tụi tui làm ra những thứ gắn bó với mỗi gia đình từng ngày – cái giường để ngủ, cái bàn để ăn cơm, cái tủ để cất giữ những kỷ niệm. Làm ra mấy thứ đó mà không có tấm lòng thì sao được? Mỗi đường cắt, mỗi mối nối đều phải chăm chút như làm cho chính nhà mình vậy. Thiện là ở chỗ đó. Thương người dùng, thương nghề, nên làm cái gì cũng đặt cái tâm lên hàng đầu.
Còn MỸ là cái đẹp. Không cần phải cầu kỳ bóng loáng, đôi khi chỉ cần cái vân gỗ mộc mạc, cái mép bàn vát nhẹ, cái ghế kê ngồi êm... là đã đẹp rồi. Đẹp ở sự hài hòa, đẹp vì nó mang hơi thở của người làm ra nó. Mỗi sản phẩm gỗ là một câu chuyện, một dấu tay, một nét riêng không cái nào giống cái nào. Đó là cái đẹp không phô trương nhưng ở lâu thì thương.
Làm mộc không phải lúc nào cũng vui. Có hôm tay tứa máu, mồ hôi chảy từng giọt xuống nền xi măng lạnh ngắt. Có bữa thợ nghỉ ngang, đơn hàng trễ, vợ con mong tiền về… Nhưng cái nghề này dạy tụi tui biết kiên trì, biết lặng lẽ mà bền. Dạy tụi tui rằng:
“Cái gì làm từ tâm thì không cần quảng cáo, người ta sẽ tự tìm tới.”
Thợ mộc sống bằng đôi tay, bằng trí óc, bằng sự tỉ mỉ từng ngày. Nhưng sống vững với nghề – là sống bằng Chân – Thiện – Mỹ. Không cao siêu gì đâu, chỉ là: sống thật, làm thật, và để lại chút gì đó đẹp cho đời.
Bởi vì gỗ có thể mục theo năm tháng,
nhưng cái tâm của người thợ mộc – nếu vững – thì mãi thơm như mùi gỗ mới.
Tụi tui làm mộc – tay dính bụi gỗ, áo thì sờn vai, tóc có thể bạc sớm – nhưng sống được với nghề, sống được với Chân – Thiện – Mỹ là thấy vui rồi. Vì người ta cần tụi tui, và tụi tui cũng cần cái nghề này để giữ lấy mình.