20/03/2026
Đau nơi thân gỗ hóa hương,
Thời gian nhỏ giọt yêu thương âm thầm.
Cây dó lặng giữa rừng sâu,
Ôm bao vết xước nhuốm màu gió sương.
Năm dài tháng rộng miên trường,
Nhựa tuôn từ những đoạn đường đớn đau.
Chắt chiu từng giọt nhiệm mầu,
Kết thành hương quý thấm sâu đất trời.
Ai hay trong dáng im lìm,
Lại mang cả một nỗi niềm trầm luân.
Tích trầm chẳng phải một lần,
Mà là năm tháng dần dần hóa hương.
Đời cây gửi trọn đau thương,
Để người nhận lấy vấn vương dịu dàng.
Hương kia đâu chỉ nhẹ nhàng,
Mà là ký ức của ngàn vết thương.
Trầm Hương Quảng Bình