02/04/2022
NGƯỜI LỚN ĐÃ TỪNG LÀ TRẺ CON, NHỮNG TRẺ CON CHƯA BAO GIỜ LÀ NGƯỜI LỚN
Như những đứa trẻ khác, đáng lẽ em đã được chìm trong giấc ngủ say, nhưng hôm đó, hơn 3h sáng em vẫn phải ngồi học dưới sự giám sát của ba.
Bàn học đặt tại phòng khách, có camera giám sát, bố ngồi phía sau, học tới hơn 3h sáng, với một đứa trẻ mới lớp 10, thật sự là áp lực quá đỗi.
Em chỉ mới lớp 10, thanh xuân tuổi trẻ đang rộng mở, nhưng phải vội khép lại vì những áp lực vô hình đến từ chính bố mẹ - những người thân cận nhất của em trên cuộc đời này.
Khi đọc những dòng chữ mà em để tại trên chính cuốn vở đang viết bài dỡ, nhìn thấy cảnh em đi ra ban công, ngập ngừng quay đầu nhiều lần, rồi nhảy xuống trước sự gào thét bất lực của bố. Mình cảm thấy thương cả hai thật nhiều.
Cuộc sống này có quá nhiều áp lực, phụ huynh có áp lực của phụ huynh, con trẻ có áp lực của con trẻ. Khoảng cách thế hệ là một cái gì đó, quá tàn nhẫn.
Có lẽ em đã quá mệt mỏi và chán chường rồi, em ra đi khi vẫn còn quá nhiều điều muốn làm, mà những điều đó với một đứa trẻ, là một nhu cầu hết sức bình thường. Em muốn đi chơi với bạn, muốn chơi dỡ con game, muốn nghe những bài nhạc mình thích. Nhưng em phải học, vì bố mẹ muốn em phải học ...
Giây phút người bố đọc những dòng em để lại, chắc bố đã nhận ra những áp lực mà em phải gánh, nhưng đã muộn mất rồi, không kịp nữa rồi ...
Ai cũng có ba mẹ, nhưng không phải ai cũng được ba mẹ quan tâm thấu hiểu đúng cách và cũng không phải ai cũng nghĩ cho ba mẹ mình. Dồn nén đã quá nhiều, nên em mới chọn cách ra đi như vậy. Gía như có một buổi ngồi nói chuyện để bày tỏ những điều này, thì sẽ không có nhiều nước phải rơi như vậy rồi.
Nhưng đó cũng chỉ là quan điểm của những người ngoài cuộc. Chúng ta không thể trách ai cả, vì muôn vàn lời trách móc của người ngoài, cũng chưa chắc đã bằng nỗi đau và dằn vặt của người trong cuộc. Nỗi đau của em đến đây là dừng rồi nhưng với những người ở lại, với ba mẹ hay em trai em, thì bây giờ chỉ là mới bắt đầu thôi.
Dù sao thì mọi việc đã rồi và đó như là một hồi chuông thức tỉnh cho những bậc cha mẹ độc đoán, coi con như là một phiên bản do mình tạo ra và phải phát triển theo đúng ý mình.
Thời đại đã khác trước rất nhiều. Ngày trước, điều “lớn” nhất bọn trẻ ngỗ nghịch có thể nghĩ đến cũng chỉ là bỏ nhà đi cho bố mẹ lo lắng, nhưng bây giờ, mọi thứ không đơn giản vậy nữa. Đã có quá nhiều trường hợp đau lòng như vậy xảy ra trước đây, thế nhưng, vẫn còn đâu đó những sự ép buộc không đáng có từ chính những bậc bố mẹ lên con cái mình.
"Trẻ con như búp trên cành, biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan" - chính Bác Hồ đã nói thế. Khi sinh con ra, cha mẹ cũng chỉ mong con mạnh khỏe, không phải sao? Thế nên, đừng vội vàng bắt ép con cái làm theo ý mình, miễn là chúng không hư, không quậy không phá, thì hãy cứ để bọn trẻ phát triển bình thường. Ai rồi cũng sẽ có định hướng cho bản thân, học hành không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công, nó chỉ là con đường ngắn nhất thôi.
Cha mẹ nào mà không thương con, đứt ruột đẻ ra, nuôi nấng từ thuở còn đỏ hỏn cho tới khi thành người. Nhưng không phải cha mẹ nào cũng sẽ quan tâm và thấu hiểu con cái đúng cách, đôi khi sự ép buộc thái quá sẽ gây ra những hiểu lầm không đáng có và hậu quả để lại là khôn lường.
Hãy kiên nhẫn lắng nghe, quan tâm và thương yêu các con, khi còn có thể ... Mọi việc ắt đều sẽ có cách giải quyết, chỉ là đừng để quá muộn.
Có lẽ cõi tạm đã làm cho em mệt mỏi, nên em mới rời đi để thanh thản hơn. Mong em yên nghỉ!
GÓC ADMIN: LỜI NÓI THẬT TRONG NGÀY NÓI DỐI
“Con nhảy xuống rồi…”
Đó là những tiếng gào thét đầy ám ảnh xen lẫn tuyệt vọng của người cha khi tận mắt chứng kiến con trai mình đã định đoạt cuộc sống của cậu không theo cách được lập trình thông thường.
Nhưng đó cũng rất có thể sẽ là tiếng gào thét của bố tôi, của mẹ bạn tôi… của những bậc phụ huynh có thể chăm chút từng bữa ăn giấc ngủ, đón đưa từng buổi học chính – phụ, mà quên mất tâm hồn đang cuồn cuộn những nghĩ suy của các con cũng cần được hỏi thăm.
Năm tôi học cấp 1, xếp thứ nhì lớp, tôi vui sướng chạy về khoe bố. Bố tôi đáp lại sự hào hứng của tôi bằng một câu nói: “Sao con vẫn còn để một người khác ngồi trên đầu mà không biết nhục à?”
Bàng hoàng, thất vọng… đó là cảm giác tôi vẫn mang theo suốt 30 năm nay. Nhưng có lẽ bố tôi sẽ không bao giờ biết, phần vì tôi không kể, phần vì ông chỉ nhìn được mặt tích cực, mạnh mẽ mà tôi thể hiện, chứ không nhìn ra vết thương sứt mẻ trong tâm hồn đứa trẻ ngày nào.
Em gái của bạn tôi – người từng bị bố mẹ đọc hết cả quyển nhật kí viết về mối tình đầu, từng bị bố mẹ mắng chửi với những ngôn ngữ không thể kinh khủng hơn để bắt em dừng yêu đương sớm… đã trở thành người mà tôi không còn nhận ra khi gặp lại. Từ một cô bé ngoan ngoãn, hiền lành… sau đó em uống rượu, nhuộm tóc, xăm mình, thay đổi cách ăn mặc và đi vào TP. Hồ Chí Minh sống đến giờ.
Tôi không viết ra những dòng này để oán trách bố mẹ mình hay bất kì một bậc phụ huynh nào trên cuộc đời này. Họ cũng đã quá vất vả để duy trì miếng cơm manh áo cho gia đình. Trên vai họ, ngoài gồng gánh trách nhiệm, còn là bao hy vọng gửi gắm lên con cái. Đâu phải ai cũng mong con mình trở thành ông nọ bà kia, nhiều phụ huynh chỉ mong con mình trở thành người tốt. Với họ, thế là đủ. Nhưng tiếc thay, nào đã đủ, khi quá trình trưởng thành đầy nghiệt ngã của những đứa trẻ luôn rất cần một người bạn hiểu mình tồn tại trong thân xác những ông bố, bà mẹ.
“Người lớn đã từng là trẻ con, nhưng trẻ con chưa bao giờ là người lớn. Người lớn thấy vấn đề của đứa trẻ như cái miệng giếng, nhưng với đứa trẻ, đó là cả một bầu trời”.
Làm bạn với con chưa bao giờ là dễ dàng. Bạn cứ nhìn tỷ lệ chúc mừng sinh nhật phụ huynh trên mạng xã hội là hiểu. Tỷ lệ càng cao thì sự xa cách giữa con cái và cha mẹ càng lớn. Những đứa con không đủ can đảm để gửi một lời chúc trực tiếp với đấng sinh thành. Vì sao ư? Tôi cần bạn đọc và tự đưa ra câu trả lời của chính mình.
Cá nhân tôi cũng bị ám ảnh bởi một dòng bình luận có nội dung: “Có nhiều người trong chúng ta đã chết từ những năm 17 tuổi, nhưng đến tận 70 tuổi mới được chôn”. “Cái chết” ở đây xin đừng hiểu theo nghĩa đen trần trụi. Nó nên được giải mã bằng sự cô đơn của những người đang trong độ tuổi trưởng thành. Họ cần một ai đó để chia sẻ áp lực học hành, cần ai đó để tâm sự về tình yêu với cô bạn bàn bên, cần ai đó động viên họ theo đuổi giấc mơ trở thành VĐV Esport… Những điều họ cần chia sẻ, với người lớn, có thể nhỏ thôi, nhưng với các bạn trẻ đang lớn, đó là cả một “lý tưởng” để hướng đến.
Khi một người trẻ chọn cách tiêu cực nhất để dừng lại nơi cõi tạm, họ không nghĩ đó là “cái chết”; trong suy nghĩ lúc đó, đấy là cách để “chấm dứt nỗi đau”. Nhưng… nỗi đau của họ có thể kết thúc, còn với những người ở lại, nỗi đau giờ mới chỉ bắt đầu.
Cha mẹ làm bạn với con cái, thấu hiểu con cái để tôn trọng sở thích, suy nghĩ, giấc mơ của con… không phải là điều dễ dàng, nhưng đâu phải là điều không làm được.
Có phải khi sinh con ra, cha mẹ nào cũng chỉ mong con khoẻ mạnh?
Có phải khi con ăn ít, cha mẹ nào cũng chỉ mong con ăn được hết một bát cơm là mừng…?
Vậy thì, đừng “gánh nặng hoá” những mong ước khi con trưởng thành. Khi nào áp lực quá, các phụ huynh hãy nhờ điều mình luôn thầm thì ngay từ khi con còn trong bụng “Chỉ mong con khoẻ mạnh…”
Trong ngày nói dối, đã có những lời nói thật được viết ra trong quyển vở Địa. Em đã bay lên trời xanh, bình yên và nhẹ bẫng!
Tạm biệt!