13/05/2023
Lần đầu tiên mình thấy rất khác khi uống trà là một lần đi mua trà cùng chị bạn.
Trước đó mình cũng uống trà rồi nhưng chỉ thấy hương vị thôi. Hôm đó thì khi uống chén trà của người bán pha xong, mình thấy bao nhiêu gánh nặng trên người như tan biến, mọi thứ xung quanh trở nên sáng sủa rõ ràng và mình như được hồi sức, năng lượng lại tuôn chảy trở lại. Nhẹ nhõm, tỉnh táo, khoẻ mạnh.
Mình rất ngạc nhiên, bèn mua trà đó về nhưng không pha theo cách người bán pha mà mình vẫn dùng cách cũ đó là cho trà vào bình ủ, đổ nước sôi và đóng chặt nắp.
Mình cứ nghĩ là ủ như thế thì mới phai được hết các tinh chất của trà ra, như thế mới là tốt nhất. Nhưng sau đó mình uống trà từ bình ủ lại không có được cảm giác như uống ở cửa hàng hôm trước.
Về sau khi tập pha trà đúng cách thì mới biết là trong trà ngoài hương, vị ra thì còn có năng lượng, sự sống. Chính cái năng lượng đó mới là cái làm cho mình bừng tỉnh, nhẹ nhõm, thoáng đãng, tỉnh táo và thông suốt.
Mà năng lượng, sự sống thì không bao giờ đứng yên nên phải có thời gian thích hợp để ủ, để uống thì mới uống được cả ngoài hương vị thì còn có cả năng lượng, sự sống.
Nếu ủ trà trong bình lâu, "vị" sẽ rất rõ bởi nó là phần thô, "hương" sẽ phai đi vì nó là phần tinh tế hơn, "năng lượng sống" thì gần như không còn mấy.
Hoá ra dù bị nhốt rất kín trong bình ủ tưởng là có thể lưu giữ tất cả nhưng không phải. Khi bị đóng kín, phần thân xác có thể ở lại nhưng sự sống thì đã đi rồi. Sự sống nó chẳng liên quan gì tới kín hay không kín. Không thể nào đóng giữ sự sống.