21/02/2026
Có một điều mình rất thích ở những ngày đầu năm.
Đó là người ta hay “khai” đủ thứ.
Khai bút
Khai máy
Khai hàng
Khai lộc
Khai xuân...
Nghe qua thì giống như một tục lệ lấy may.
Nhưng càng lớn, mình càng thấy những chữ “khai” ấy không chỉ để cầu may.
Ngày xưa lúc còn bé, cứ gần hết Tết là bố mẹ lại nhắc:
“Chọn ngày khai bút đi con.”
Lúc mới tập viết, mình chẳng hiểu khai bút để làm gì.
Chỉ biết đơn giản là…cô giáo dặn "Đừng để bánh chưng bánh tét lấp đầy cái bụng rồi quên hết cả chữ". Nên chỉ khoảng mùng 1 hoặc mùng 2 là tập viết vài chữ, để hết Tết đi học lại, chữ đỡ nguệch ngoạc, tay đỡ cứng như mới cầm bút lần đầu.
Rồi lớn hơn một chút mới hiểu, khai bút không chỉ là viết vài dòng cho có.
Đó là một lời nhắc rất nhẹ: năm mới bắt đầu rồi, mình cũng nên bắt đầu lại với sự chăm chỉ và nhẫn nại.
Còn bây giờ, đầu năm tụi mình lại có một kiểu “khai” khác.
Đó là khai máy.
Không phải máy móc gì lớn lao.
Chỉ là chiếc máy may quen thuộc, nằm im suốt những ngày Tết,
phủ khăn lên như đang ngủ một giấc dài.
Đến một ngày sau Tết, mình kéo ghế lại, xỏ chỉ, chỉnh kim,
đạp thử vài đường may đầu tiên.
Tiếng máy chạy lại nghe “rẹt… rẹt…”
tự nhiên thấy năm mới bắt đầu thật rồi.
Những đường kim mũi chỉ đầu tiên của năm lúc nào cũng đặc biệt.
Mình thường chọn một miếng vải thật đẹp, may thật chậm, thật kỹ.
Như thể đang gửi vào đó một lời chúc.
Cho công việc.
Cho cửa hàng nhỏ của tụi mình.
Và cho những người sẽ ghé qua, chọn một món đồ handmade mang về.
Rồi còn khai hàng nữa.
Ai từng bán hàng chắc sẽ hiểu cảm giác này.
Đầu năm, chỉ cần có một đơn nhỏ thôi cũng thấy vui.
Không phải vì lời lãi.
Mà vì cảm giác: “À… lại có thêm một ai đó yêu thích mấy món tớ làm.”
Vậy nên mình nghĩ, những chữ “khai” đầu năm…
không chỉ là mong may mắn.
Mà là một cách để mình bắt đầu lại, một cách tử tế.
Dù năm qua có mệt mỏi đến đâu,
thì năm mới vẫn cho mình một cơ hội để tiếp tục.
Bắt đầu bằng một dòng chữ.
Bắt đầu bằng một đường may.
Bắt đầu bằng một điều nhỏ, nhưng tận tâm.
Khai xuân như ý, vạn sự bình an 💛