26/08/2026
Mình nhận ra cắm hoa không phải là năng khiếu
Ngày trước mình từng nghĩ:
“Chắc mình không có năng khiếu.”
Nhất là những ngày đầu mới tập cắm.
Nhìn người khác cắm một bó hoa rất nhẹ nhàng, màu sắc hài hòa, form dáng đẹp mắt.
Còn mình thì…
Cắm mãi không ra hình.
Phối màu lúc thì chẳng liên quan gì đến nhau, lúc thì tham quá nhiều màu.
Hoa cứ rối tung lên.
Nhìn lại những lẵng hoa, bó hoa ngày đầu ấy, sau gần 7 năm làm nghề, đôi khi mình tự khâm phục bản thân vì một điều:
Sao ngày ấy mình có thể kiên trì với những tác phẩm… thật sự rất xấu như thế. 😂
Nhưng nếu không có những bó hoa xấu xí ấy, chắc cũng không có mình của ngày hôm nay.
Càng làm lâu, mình càng nhận ra cắm hoa đẹp không phải là chuyện một sớm một chiều.
“Văn hay võ luyện.”
Cắm hoa cũng vậy.
Có những thứ học một lần sẽ biết.
Nhưng để thực sự làm được đẹp thì phải nhìn rất nhiều, làm rất nhiều và sửa cũng rất nhiều.
Mình bắt đầu tập cho mình một thói quen:
Quan sát.
Quan sát cách người khác phối màu.
Tại sao họ đặt màu này cạnh màu kia?
Tại sao cùng một loại hoa nhưng người này cắm nhìn rất đẹp, còn mình cắm lại thấy nặng nề?
Quan sát cách họ kết hợp các loại hoa.
Hoa chính đặt ở đâu?
Hoa phụ đi như thế nào?
Khoảng trống được tạo ra ở đâu?
Bố cục được mở ra hay thu lại?
Rồi quan sát cả cách đi hoa, cách tạo form, cách xử lý những cành hoa có hình dáng khác nhau.
Mình nhìn cách người khác làm, sau đó về tự thử.
Có cái phù hợp thì áp dụng.
Có cái không hợp với mình thì lại tìm cách thay đổi.
Cứ như vậy, từng chút một.
Có những thứ lúc đầu mình nhìn mãi vẫn không hiểu.
Nhưng sau một thời gian làm nhiều hơn, tự nhiên có một ngày mình nhìn vào một bó hoa và bắt đầu nhận ra:
“À, vấn đề nằm ở đây.”
Đó có thể là một màu đang bị quá nhiều.
Một bông hoa đang đặt sai vị trí.
Một form bị lệch.
Một khoảng trống đáng lẽ nên để lại.
Hay đơn giản là mình đang cố cho quá nhiều thứ vào một sản phẩm.
Những điều đó không đến trong một ngày.
Nó là kết quả của rất nhiều lần làm, sai, sửa, quan sát rồi lại làm.
Và mình nghĩ đó cũng là điều khiến mình thay đổi suy nghĩ về hai chữ “năng khiếu”.
Ngày trước mình nghĩ:
Có năng khiếu thì cắm hoa sẽ đẹp.
Sau này mình lại nghĩ:
Có thể năng khiếu giúp bạn bắt đầu dễ hơn một chút. Nhưng để đi được lâu với nghề thì kỹ năng và sự luyện tập mới là thứ quyết định.
Không phải ngày một, ngày hai.
Mà là cả một quá trình dài.
Để mắt mình nhìn tinh hơn.
Tay mình làm chắc hơn.
Tư duy thẩm mỹ thay đổi dần.
Và những kiến thức mình học được bắt đầu trở thành kinh nghiệm của chính mình.
Nếu bạn đang tập cắm hoa và nhìn thành phẩm của mình rồi nghĩ:
“Chắc mình không có năng khiếu.”
Thì khoan kết luận như vậy.
Có thể bạn chỉ đang ở đúng giai đoạn mà mình từng trải qua.
Chưa đẹp không có nghĩa là không thể đẹp.
Chỉ là bạn chưa đi đủ xa mà thôi. 🌿
—-----------------
OM'E – Nền tảng học chăm sóc sức khỏe chủ động trực tuyến
Thông tin liên hệ:
📞 Hotline: 0985.120.875
🌐 Website: ome.edu.vn