10/08/2026
. Stopforcoffee Việt Hưng
Thi thoảng, sau nhiều giờ ngồi trước màn hình, lưng bắt đầu mỏi, đầu óc cũng hơi mịt mờ.
Bọn mình lại dỏng ra khu vườn phía trước hiên nhà. Người thì lim dim mắt, ngồi tựa vào ghế vài phút nhìn lên tán cây. Người cầm vòi nước đi tưới khắp vườn. Người pha một cốc cà phê rồi đứng lặng giữa khoảng xanh, chẳng làm gì nhiều ngoài việc tìm sự yên bình trong màu xanh mướt của cỏ cây, mong tìm được khoảnh khắc đầu óc thảnh thơi lại một chút.
Văn phòng được chia thành nhiều phòng nhỏ, mỗi người ngồi một góc. Thế nhưng kỳ lạ là mọi ô cửa đều cùng nhìn về một khoảng vườn ấy. Có lẽ vì thế mà những cuộc trò chuyện hay nhất của bọn mình thường bắt đầu ngoài kia, dưới bóng cây.
Khi bước vào ngôi nhà cũ trên phố Vũ Đức Thận, với tán cây đã lớn lên từ rất lâu trước đó, câu chuyện của công trình gần như hiện ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không phải là cảm giác biết mình cần làm gì cụ thể ngay từ giây phút đứng trước công trình, mà là cảm giác triết lý thiết kế dành cho nơi chốn này được chồi lên từ câu hỏi tự thân:
"Làm sao để một nơi chốn mới có thể sống cùng những bóng mát ấy?"
Vậy là mọi thứ bắt đầu xoay quanh câu hỏi đó.
Mặt tiền được tách thành hai khối để giữ nguyên vị trí của thân cây. Khung mái mở ra để ánh sáng vẫn có thể đi xuyên qua tán lá. Lối đi len quanh gốc cây, những băng ghế tìm đến khoảng râm mát vốn đã ở đó từ nhiều năm trước. Các không gian được chia nhỏ, nhưng luôn nhìn thấy nhau, từ khoảng sân phía sau đến mảng xanh phía trước.
Những người bạn cũ của ngôi nhà cũng được giữ lại. Những mảng tường gạch nhuốm màu thời gian. Những mái tôn, ô cửa cũ. Một phần nền gạch, nền sân hiện trạng. Không phải để gợi nên sự hoài niệm. Mà vì chúng vẫn còn những giá trị riêng để tiếp tục kể câu chuyện của nơi này.
Khi mọi thứ hoàn thành, điều bọn mình thích nhất là ngồi dưới bóng cây với ánh nắng lấp lánh xuyên qua ấy, cầm trên tay một ly cà phê rồi chợt quên mất đâu là thứ đã ở đây hàng chục năm, đâu là phần vừa được tạo nên.
Có lẽ chính sự lẫn lộn ấy khiến người ta muốn ngồi thêm một lúc, uống hết ly cà phê, rồi mới đứng dậy. Người bạn của YourownHaus tên là Stop for coffee, thì chắc điều quan trọng nhất chúng mình cần làm được là nên tìm được một hay nhiều lý do đủ lớn đủ để họ dừng lại.
𝑤𝑒 𝑡𝑒𝑙𝑙 𝑡ℎ𝑒 𝑠𝑡𝑜𝑟𝑦.