13/08/2026
Hồi nhỏ, mỗi lần thấy ông nội hái lá tre với lá rau má đem nấu nước uống, ông thường nói:
“Uống cho mát con.”
Hồi đó còn nhỏ, nghe ông nói thì uống theo thôi. Mà cái vị lá nấu lên, thiệt tình… không hợp khẩu vị chút nào. 😄 Uống xong rồi cũng chẳng thấy có gì đặc biệt.
Vậy mà lớn lên, đi qua nhiều thứ rồi mới bắt đầu hiểu.
Những thứ ông bà mình ngày xưa hay làm, đâu phải lúc nào cũng giải thích được bằng sách vở. Họ chỉ biết cây này hái lúc nào, nấu với cây gì, dùng ra sao… rồi truyền lại cho con cháu bằng những câu rất đơn giản.
Như cái câu ông từng nói:
“Uống cho mát con.”
Ngày nhỏ nghe cho có.
Lớn lên mới thấy… nhiều điều người xưa để lại, càng sống lâu càng thấy có lý.
Có những thứ ngày bé mình chẳng thích,
đến khi lớn rồi lại thấy thương vô cùng.
Vì trong đó không chỉ có một nồi nước lá.
Mà còn có cả một phần ký ức của ông. ❤️