Hành Trình Cùng Po

Hành Trình Cùng Po Nơi chia sẻ trải nghiệm chăm sóc, nuôi dạy con vượt qua RLPTK, dù chỉ 1% thì đó cũng là cơ hội nên nắm bắt để cứu con ❤️

Ngày 6 " TẬP PO ĐỌC SÁCH - SỨC MẠNH ÂM THẦM ĐỂ LÀM GIÀU VỐN TỪ CHO CON MÀ NHIỀU BA MẸ BỎ QUA"Lúc Po còn nhỏ, Thu cũng ng...
11/07/2026

Ngày 6 " TẬP PO ĐỌC SÁCH - SỨC MẠNH ÂM THẦM ĐỂ LÀM GIÀU VỐN TỪ CHO CON MÀ NHIỀU BA MẸ BỎ QUA"

Lúc Po còn nhỏ, Thu cũng nghĩ như một vài mẹ khác:

"Po chưa chịu nhìn, chưa chịu ngồi yên, chưa hiểu lời mình nói… thì đọc sách để làm gì, đọc vọng ai cho nghe?”

Lúc đầu nghĩ là như zậy, nhưng Thu vẫn kiên trì đọc vì thấy có nhiều mẹ làm được thì mình cũng phải thử.
Po thích xe nhất, nên Thu mua bộ sách xe về, toàn xé không, mà xé thì T lại dán, sách có mấy trang mà dán băng keo không, dán keo rồi thì Po không xé được nữa.
Có hôm thì Po lật vài giây rồi chạy.
Có hôm nhìn một góc phòng còn nhiều hơn nhìn vào cuốn sách.
Mà đặc biệt thời gian đầu đọc sách không bao giờ quay lại ôm mẹ, có xít lại gần nhưng chỉ quay lưng, lưng tựa vào người mẹ thôi, còn Po thì quay lưng nhìn ra hướng cửa sổ.. cảm giác lúc đó tổn thương ghê gớm nhưng Thu vẫn không ép con quay lại ôm mình, vẫn để con thoải mái, T nghĩ kệ, thôi đọc cho Po nghe thôi cũng được...

Lúc đó Thu đọc sách cho Po Không phải vì Thu mong Po sẽ hiểu hết câu chuyện.
Mà vì Thu biết, mỗi lần Thu đọc là một lần mình đang nuôi dưỡng não bộ của con.

Đối với các bé như Po thì đọc sách không đơn thuần là kể chuyện mà là cách giúp con được nhiều thứ:

* Học cách tập trung lâu hơn từng chút một.
* Tăng khả năng nhìn theo và giúp con giao tiếp bằng mắt.
* Làm giàu vốn từ, giúp con nghe nhiều hơn trước khi nói được nhiều hơn.
* Kích thích trí tưởng tượng và tư duy của con theo cách đọc của mình.
* Học cách chỉ tay vào hình ảnh, gọi tên đồ vật và trả lời câu hỏi Thu hay hỏi lại sau khi đọc.
* Và cái quan trọng là sẽ tăng sự kết nối giữa mình và con qua những phút đọc sách mỗi ngày:

Có những điều con chưa thể làm liền hôm nay, nhưng Thu nghĩ não bộ con vẫn đang âm thầm ghi nhận mỗi ngày.
Thu không ép Po phải ngồi nghe hết một cuốn sách T đọc, Có hôm chỉ đọc một trang là Po giựt ném..
Có hôm chỉ cùng con xem hình, cá voi, chiếc Thuyền...
Có hôm chỉ gọi tên một con vật rồi cười nói cùng Po zay thôi..

Thu nghĩ điều quan trọng không phải là đọc được bao nhiêu trang, mà là mình có duy trì mỗi ngày hay không?

Sau một thời gian, Thu bắt đầu thấy những thay đổi từ Po:

Po biết chỉ vào hình mình thích, biết nhìn theo khi mẹ đọc, biết bắt chước một vài âm thanh...
Rồi dần dần vốn từ của Po nhiều hơn, khả năng chú ý cũng tốt hơn.

Mọi sự tiến bộ đều bắt đầu từ những việc rất nhỏ như zậy.
Đừng đợi đến khi nào con “sẵn sàng” mới đọc sách, chính những cuốn sách sẽ góp phần giúp con sẵn sàng.

Trước khi đi ngủ là khoảng thời gian não bộ của con vẫn tiếp tục xử lý và củng cố những gì đã học trong ngày. nên việc đọc sách vào buổi tối có thể giúp con ghi nhớ từ ngữ, hình ảnh và câu chuyện tốt hơn, Có thể hôm nay mình chưa thấy kết quả nhưng sau vài tháng nhìn lại, mình sẽ nhận ra rằng những phút đọc sách cùng con chính là nền tảng xây dựng ngôn ngữ, tư duy và tình yêu học hỏi của con.
Bởi với một em bé VIP, không có sự tiến bộ nào là tự nhiên xuất hiện cả. Mọi điều đều được vun đắp từ rất nhiều yêu thương, kiên trì và những thói quen nhỏ mỗi ngày của chính ba mẹ chúng ta thôi các mẹ nhé ❤️

Nhiều mẹ hỏi Thu:
“Con cứ bỏ chạy khi mẹ mở sách, vậy có nên tiếp tục đọc không?”
Với nhiều bạn có khó khăn như Po, việc ngồi yên nghe đọc sách không đến ngay lập tức đâu các mẹ ạ.
Nhưng nếu mình thay đổi cách đọc, biến sách thành một hoạt động vui vui và không áp lực, con sẽ dần hợp tác hơn từng chút một nhanh thôi ạ.

& Dưới đây là 10 cách Thu rút ra được sau khi chuyển từ việc xé sách rách hết bộ qua yêu sách, ham mê đọc sách của Po, việc đọc trở nên nhẹ nhàng hơn:

1. Chọn sách ít chữ, nhiều hình
Ưu tiên sách tranh lớn, màu sắc rõ ràng, nội dung đơn giản.
Các bé như Po thì thường thị giác phát triển sớm, nhu cầu tìm kiếm hình ảnh cao, nên dễ chú ý vào hình ảnh hơn là những đoạn chữ dài.

2. Chỉ đọc thật ngắn
Không cần đọc hết cả cuốn sách.
Ban đầu chỉ cần 1–2 trang, thậm chí chỉ một bức hình mà con thích.

3. Đọc bằng giọng vui vẻ, có cảm xúc
Thay vì đọc đều đều, hãy thay đổi giọng nói:

* Cao thấp
* Nhanh chậm
* Vui, ngạc nhiên, hào hứng

Giọng đọc sinh động sẽ giúp con tò mò hơn, con sẽ nghĩ " nay mẹ đọc cái gì hay zay ta"...

4. Gọi tên những gì con đang nhìn
Nếu con nhìn vào con mèo, mẹ chỉ cần nói:
“À, con mèo! Meo meo.”

Không cần phải ép con nghe theo đúng nội dung sách hay theo bất kỳ khuôn khổ đọc sách nào.

5. Cho con lật sách cùng mẹ
Con được chạm vào sách, lật trang, chỉ hình.. con sẽ cảm thấy mình đang tham gia, không phải chỉ ngồi nghe thụ động.

6. Đọc vào lúc con dễ hợp tác nhất
Không nên đọc khi con đang đói, mệt, buồn ngủ hoặc vừa bị ép làm điều gì, lúc con bục ngang bực dọc đồ đó..
Hãy chọn lúc con vui, thư giãn hơn, ví dụ sau ăn phụ nhẹ nhẹ hoặc trước giờ ngủ.

7. Dùng đồ vật thật để kết nối với sách
Nếu sách nói về quả táo, mẹ có thể cầm một quả táo thật và nói:
“Táo nè, giống trong sách nè.”
Hay, " Quả Táo sáng nay mẹ ép nước nè"
Mình kết nối thực tế giúp con hiểu nhanh hơn.

8. Không ép con ngồi yên quá lâu
Nếu con đứng dậy, mẹ có thể tiếp tục đọc nhẹ nhàng hoặc rủ con quay lại.

9. Khen ngay khi con có hợp tác nhỏ
Ví dụ:
* “Po nhìn sách rồi nè, Po giỏi quá!”
* “Po chỉ vào hình rồi nè!”
* “Po ngồi với mẹ được 2 phút rồi nè , Po giỏi lắm!”
Những lời khen nhỏ giúp con có động lực tiếp tục cho lần đọc tiếp theo

10. Lặp lại cùng một cuốn sách nhiều lần
Nhiều bé, con thích sự quen thuộc, lúc trước Po Thu cũng zậy, con thích đọc " Cuốn xe máy xúc, chắc phải 3,4 tháng liên tục.. ngày nào cũng đọc cuốn này, sau đó mới chuyển qua cuốn khác"
Nên mình đừng ngại đọc đi đọc lại một cuốn sách mà con thích các Mẹ nha, chính sự lặp lại giúp con ghi nhớ từ vựng, hình ảnh và cảm thấy an toàn hơn.

“Mẹ ơi, con nghĩ cái này sẽ…” ❤️
" Theo mẹ thì làm như nào đúng..."
Rồi sẽ đến lúc Po nói một câu dài, biết diễn đạt suy nghĩ, biết kể lại một câu chuyện, biết dùng từ rất tự nhiên…

Có mẹ khen:
“Sao Po sử dụng ngôn ngữ linh hoạt được hay zậy Thu?”
thì Thu nghĩ, đọc sách cũng đã góp một phần rất lớn trong hành trình làm giàu ngôn ngữ cho Po rồi, mình không phải đọc sách để kỳ vọng con biết chữ sớm mà để con được nghe nhiều hơn, được nhìn nhiều hơn, được tiếp xúc với thật nhiều từ ngữ, hình ảnh và cách diễn đạt.
Một cuốn sách có thể mang đến hàng chục từ mới, một câu chuyện có thể dạy con cách diễn đạt cảm xúc, một bức tranh có thể mở ra cả một cuộc trò chuyện giữa 2 mẹ con.
Mỗi ngày một chút, ngày này qua ngày khác.
Não bộ của con sẽ tích lũy vốn từ một cách tự nhiên đến khi con sẵn sàng, những gì đã được gieo từ lâu thì sẽ bắt đầu nảy mầm thôi.

Po không chỉ nói được mà Con biết lựa chọn từ ngữ, biết đặt câu, biết kể chuyện, biết hỏi, biết bày tỏ suy nghĩ của mình.
Theo Thu, đó là điều quý giá hơn rất nhiều so với việc biết đọc sớm. Đọc sách không phải là “phép màu” giúp con nói được liền nhưng đọc sách có thể tạo ra một môi trường ngôn ngữ phong phú để con được nghe, được quan sát, được tương tác và được học mỗi ngày.
Với Thu, đó là một trong những món quà lớn nhất mà Thu có thể dành cho Po, vì ngôn ngữ không chỉ giúp con giao tiếp mà còn giúp con hiểu người khác, bày tỏ cảm xúc, học tập và tự tin bước vào cuộc sống.
Nếu hôm nay con vẫn chưa hợp tác đọc sách thì các mẹ đừng nản nha. Hãy kiên trì.
Rồi các bạn cũng sẽ giống như Po nhanh thôi các mẹ nhé, những phút đọc sách rất bình thường mỗi ngày đó sẽ trở thành sự phát triển ngôn ngữ của con trong tương lai các mẹ nha ❤️


Ngày 5: TẬP PO ĐI BỘ CHÂN TRẦN 👣Trước tiên, nếu muốn đủ bản lĩnh để làm lâu, làm dài mà không bị ảnh hưởng bởi lời ra ti...
04/07/2026

Ngày 5: TẬP PO ĐI BỘ CHÂN TRẦN 👣

Trước tiên, nếu muốn đủ bản lĩnh để làm lâu, làm dài mà không bị ảnh hưởng bởi lời ra tiếng vào hay sự chỉ trích của người khác, thì mình phải hiểu vì sao mình nên làm điều đó.

VÌ SAO ĐI BỘ CHÂN TRẦN HỖ TRỢ BÉ VIP PHÁT TRIỂN TỐT HƠN?

Bàn chân được ví như “bộ não thứ hai” của cơ thể.

Dưới lòng bàn chân có hàng nghìn đầu mút thần kinh. Mỗi khi con đi chân trần trên cỏ, cát, đất hay những viên sỏi nhỏ, não bộ sẽ liên tục nhận được các tín hiệu cảm giác từ bàn chân để xử lý.

Với nhiều bé VIP như Po nhà Thu, việc xử lý cảm giác thường là một thử thách.

Ví dụ, cùng đi trên nền cát hay nền đất, mình thấy rất bình thường. Nhưng với con, cảm giác có thể hoàn toàn khác. Con có thể thấy như đang bước trên những vật nhọn, g*i góc hoặc rất khó chịu. Điều đó khiến nhiều bé né tránh việc chạm chân xuống các bề mặt tự nhiên.

Chính vì vậy, việc cho con tiếp xúc với nhiều chất liệu khác nhau một cách nhẹ nhàng và đều đặn sẽ giúp hệ thần kinh của con dần làm quen với những kích thích từ môi trường:

- Đi chân trần không chỉ đơn giản là đi bằng đôi chân, mà còn là cách để con “chạm” vào thế giới.

- Mỗi lần bàn chân chạm vào cỏ, cát, đất hay sỏi, hàng nghìn tín hiệu sẽ được gửi lên não. Não sẽ học cách phân biệt bề mặt mềm hay cứng, mát hay nóng, nhẵn hay gồ ghề. Đồng thời, con cũng phải tự điều chỉnh tư thế, giữ thăng bằng và phối hợp cơ thể để bước đi vững hơn.

- Những trải nghiệm mình nghĩ rất đơn giản nhưng lại giúp kích thích hệ cảm giác một cách tự nhiên, tăng khả năng nhận biết cơ thể, cải thiện khả năng giữ thăng bằng và hỗ trợ phát triển vận động của con.

Đặc biệt, với những bé có thói quen đi nhón chân, việc đi chân trần trên các bề mặt phù hợp cũng có thể giúp con nhận được nhiều thông tin cảm giác hơn từ lòng bàn chân, từ đó khuyến khích con sử dụng cả bàn chân khi di chuyển.

Nhưng… có bé nào hợp tác ngay đâu!

Po Thu cũng zậy. Những ngày đầu, tập con đi như một cú sốc tinh thần cả mẹ lẫn con.

Những ngày đầu, mỗi lần Thu dắt Po đi trên cỏ hay bãi đất là con lăn ra ăn vạ, gào khóc, nhất quyết không chịu bước.

Lúc đó Thu thì đi dép, còn con bỏ dép.

Vài hôm con áp lực quá thì Thu nghĩ lại mới thấy… mình đang yêu cầu con làm một điều mà bản thân mình còn chưa làm.

Nếu mình thấy cỏ ướt khó chịu, sỏi đau chân thì mình còn có đôi dép để bảo vệ. Còn con thì mình không cho con lựa chọn nào khác.

Nên là Thu quyết định…
Hai mẹ con cùng bỏ dép.

Thu đi chân trần cùng con.
Không phải để làm gương, mà để con biết là:

“Mẹ cũng đang làm cùng con nè.”

Mỗi lần ra ngoài, Thu cứ hít một hơi dài để động viên mình, "trước sau gì mình cũng tập được cho Po", đó luôn là câu thần chú của Thu 🙂

Hợp tác vui vẻ đi được vài hôm thì Po lại tiếp tục khóc, vẫn đòi mang dép...trong suốt hành trình nó liên tục như zay đó, thì cách này hết tác dụng mình lại có mưu khác.. liên tục làm đến khi nào cơ thể con dễ chịu thì con dễ dàng đón nhận mọi thứ hơn thôi.

Cứ như zay, Có hôm đi được vài ngày thì con lại nhất quyết không chịu đi nữa.
Thu cũng không ép, không la, không trách, không nghĩ là công sức mấy ngày qua “đổ sông đổ biển”.

Đơn giản là… hôm nay con chưa sẵn sàng tự đi được thì mình hỗ trợ con.
Con không thích thì mình hạn chế nhắc tới "Đi Bộ"

Mẹ dẫn Po đi xem kiến nha
Cầm cái hủ, Mẹ dẫn Po đi bắt cào cào nha
Có những hôm thì Thu cũng phải “giấu” dép đi. 😅

Không phải để ép con, mà để cả hai mẹ con đều không còn lựa chọn quay về thói quen cũ quá nhanh.

Đi một đoạn Po mệt thì mẹ cổng, mà ngày đó Thu bị nấm tay chân, mùa nóng hay mùa lạnh mấy đầu ngón chân nó nứt ra ứ máu.. mà cổng Po đi trên sỏi nữa, ngày nào đi cũng lấy vải quấn dưới chân mà máu vẫn rướm ra..khi Thu mệt Thu ngồi nghỉ, lúc đó ãnh thấy: "mẹ, chải máu gòi", xong đứng dậy vuốt má mẹ, " không sao, không sao".. tình yêu vô bờ bến tuông trào, có cổng đi mấy chặng nữa cũng không mệt 😊

Cứ như zay mỗi ngày, Khi đi trên đường Thu tìm đủ mọi cách để biến việc đi chân trần thành một thói quen yêu thích của con, Thu chỉ cho con:
Con đang đi trên cỏ xanh nè
Con đang đi trên viên sỏi nè
Lụm sỏi quăng xuống nước, xem ai quăng nước sẽ loang vòng chữ O to hơn...
Con thấy cò không, chân cò rất cao, lông cò màu trắng rất đẹp, cò bắt cá rất giỏi..

Đó là cách Thu lồng ghép để nạp, tăng vốn từ cho con mỗi ngày..., trải nghiệm rõ ràng qua 5 giác quan chứ không đơn thuần là chỉ trên sách, trên flash card.

Có hôm hai mẹ con thi xem ai tìm được nhiều đá tròn đẹp hơn.

Có hôm ngồi xem tổ kiến khổng lồ kéo dài dưới chân, kiến rất đoạn kết, con thấy nó đi toàn theo thành hàng không, kiến rất chăm chỉ...

Khi sự chú ý của con chuyển sang việc khám phá, con cũng dần quên đi cảm giác khó chịu dưới lòng bàn chân.

Một thời gian mình dẫn Po vào sg ở lại, đường đa số là đường nhựa, ít thiên nhiên.. nên ít thú vị hơn là ở quê.. nhưng cũng không vì như zậy con không thích thì mình không cho con đi nữa..
Mình cố tìm mọi cách để 1h đi bộ của con nó không áp lực, không nhạt nhẻo..Thu để ý Po thích câu chuyện nào trong sách thì khi đi Thu hay kể lại, những câu chuyện liên quan đến hành trình, đến sự cố gắng, đi đường kể lại cho con để con nhớ lại, tưởng tượng hình ảnh... Thu thấy Po thích, khoái mỗi khi Thu kể chuyện nên Thu cứ trên đà zay vừa cho đi vừa kể...
Dần dần ngôn ngữ Po nhiều lên, con hiểu được nhiều hơn thì Thu bắt đầu kể chuyện không hình ảnh.
Chuyện ngày xưa của mẹ, nhỏ mẹ không biết bơi, nhà ngoại bể bờ đê nước cuốn trôi mẹ như nào, mẹ đang nấu cơm rắn bò vào như nào, rồi mẹ lớn lên mẹ đi học mẹ phải làm kiếm tiền như nào... kể hết, hết chuyện của mẹ, qua của ba, bà ngoại, mấy dì... Thu kể hết cho con nghe.. nên khi đi về nhà mà cả nhà ngồi lại kể chuyện ngày xưa thì Po khoái lắm, vì Po đã biết hết rồi.. mà quan trọng đó là những câu chuyện thật.. nên rất cảm xúc nên Po rất thích, mình cũng chia sẻ cho con được nhiều bài học từ đó..
Cũng nhờ 1h đi bộ mỗi ngày mà Po hiểu biết kha khá, nên tới giờ đi bộ là " Hôm nay kể chuyện tiếp nha Mẹ"

Cứ như zậy mình kiên trì, Thu thấy Po thích nghe Thu nói chuyện, kể chuyện nhiều hơn..cũng nhờ luyện cách kể chuyện mỗi ngày thì cách nói của mình cũng trở nên giàu cảm xúc hơn, kể cho con nghe thu hút hơn.

Các bé như Po rất ít khi hợp tác ngay từ đầu, điều các con cần không phải là một người luôn bắt mình phải làm, mà là một người đủ kiên nhẫn để đi cùng con .
Đừng thấy con khóc một lần mà bỏ cuộc.
Đừng thấy con từ chối vài hôm rồi nghĩ phương pháp này không hiệu quả.
Hành trình đồng hành với con giống như trồng một cái cây, mình tưới nước mỗi ngày nhưng sẽ không thấy cây lớn ngay ngày hôm sau.
Điều kỳ diệu nằm ở sự tích lũy.
Và với Po cũng vậy, mỗi ngày một chút, mỗi ngày một bước.
Rồi đến một ngày, điều từng là cuộc chiến lại trở thành điều rất bình thường.

Đồng hành với con, điều quan trọng nhất không phải là con tiến bộ nhanh bao nhiêu, mà là ba mẹ có đủ kiên trì để không bỏ cuộc hay không các mẹ nha ❤️


Ngày 4, " TẬP PO BIẾT QUAY ĐẦU "Có một điều mà những ba mẹ có con phát triển bình thường thường rất ít để ý, đó là khi g...
30/06/2026

Ngày 4, " TẬP PO BIẾT QUAY ĐẦU "

Có một điều mà những ba mẹ có con phát triển bình thường thường rất ít để ý, đó là khi gọi tên con, con sẽ quay lại gần như là ngay lập tức nhưng với những gia đình có bé VIP như Po nhà Thu, chỉ một cái quay đầu thôi cũng có thể là mục tiêu mà ba mẹ kiên trì tập luyện suốt nhiều tháng, thậm chí lâu hơn như zậy nữa.

Em Tin em anh Po bây giờ mới được 8 tháng, lúc 5,6 tháng gọi Tin ơi là con đã biết quay về hướng có tiếng gọi rồi..Zậy mà ngày anh Po 22m , dù mẹ gọi con rất nhiều…

“Po ơi…”

“Po…”

“ Po ơi Po…”

Nhưng đổi lại là một sự im lặng lạ kỳ, không phản ứng, không có một dấu hiệu nào gọi là nghe được âm thanh ai đó gọi tên mình.
Không phải vì bướng hay con cố tình phớt lờ mẹ gọi mà đơn giản là lúc đó não của con chưa xử lý được việc phản hồi khi nghe tên mình.

Lúc đó Thu rất lo, cứ nghĩ tai con có vấn đề, nên mua xúc xắc về lắc thì con cũng không quay, nhưng nghe tiếng Ti vi nhỏ nhỏ thôi thì quay đầu đi tìm.
Về sau khi mình hiểu:
Con không làm phải là không muốn đáp trả mình, mà chính con cũng đang rất khó khăn nên Thu bắt đầu thay đổi cách gọi:

Thu không còn gọi Po quá nhiều nữa, Không gọi liên tục, Không gọi khi con đang quá tập trung vào một món đồ con thích...
Mà Thu làm như này:
- Lúc đầu mình gọi con mình tạo khoảng cách gần với con một chút, chỉ 2 sải tay..
- Gọi tên con nhẹ nhàng.
- Kiên nhẫn chờ con vài giây.
- Nếu con chưa phản ứng thì hỗ trợ bằng cách bước lại gần một chút, trước tầm nhìn của con và tạo một tín hiệu giúp con chú ý như tặng cho con một món đồ chơi mà con thích.
"Po ơi, (nghỉ 3-4 giây chờ xem phản ứng)
Mẹ cho Po xe này "
Rồi mình dẫn dắt câu chuyện phía sau, tạo thành tình huống giao tiếp...

Chỉ cần con quay đầu, con nhìn lên một chút thôi…
Mình cười, Khen con, Ôm con liền..
" Po giỏi quá,
hôm sau mẹ gọi Po quay lại Po "dạ " nhé.

Mình cho con hiểu là việc quay lại khi được gọi là một điều rất tuyệt, con sẽ nhận được những thứ con thích..
Không cần phần thưởng lớn để dụ con quay lại đâu, nhưng điều con cần nhất là cảm giác:
“À… khi mình quay lại, mẹ vui và mình cũng thấy an toàn.”
Mỗi ngày chỉ vài phút.
Lặp đi lặp lại có tình huống giao tiếp, có câu chuyện phía sau..chứ không thử con xem có quay lại hay không.
Không nóng vội.
Không ép buộc.
Rồi một ngày…

Thu gọi:

“Po ơi…”

Con quay đầu nhìn mình.
Khoảnh khắc đó nước mắt lưng tròng luôn đó các mẹ, với nhiều người có thể rất bình thường nhưng với Thu, đó là một cột mốc vô cùng lớn.

Bởi vì Thu cũng biết quay đầu không chỉ là quay đầu mà đó là dấu hiệu con bắt đầu biết chú ý đến người khác.

Là tiền đề để con học cách giao tiếp với ba mẹ, với tất cả mọi người

Là bước đầu tiên để con biết lắng nghe.
Biết tương tác.
Biết học từ môi trường xung quanh.

Một vài điều Thu đã áp dụng khi tập Po biết quay đầu, các ba mẹ có thể tham khảo:

❤️ Gọi tên con bằng giọng nói nhẹ nhàng, rõ ràng và có cảm xúc. Tránh gọi từ quá xa hoặc gọi quá to, quá dồn dập.

❤️ Chỉ gọi 1–2 lần rồi chờ vài giây. Đừng gọi liên tục vì con rất dễ “quen tai” và không còn chú ý.

❤️ Chọn thời điểm con thoải mái, ở nơi ít tiếng ồn và ít yếu tố gây xao nhãng. Khi con đang quá tập trung vào một hoạt động, con có thể sẽ rất khó chuyển sự chú ý sang tiếng gọi của mình.

❤️ Chỉ cần con quay đầu hoặc liếc nhìn một chút thôi cũng hãy khen ngay để con hiểu rằng mình đã làm đúng.

❤️ Mỗi ngày chỉ cần tập vài phút nhưng duy trì đều đặn sẽ hiệu quả hơn rất nhiều so với tập thật lâu trong một ngày.

❤️ Và điều quan trọng nhất…
Đừng la mắng.
Đừng tạo áp lực.
Mỗi bé đều có tốc độ phát triển của riêng mình.
Con không cần một người mẹ hoàn hảo.

Con chỉ cần một người mẹ đủ kiên nhẫn để đồng hành cùng con bước từng bước nhỏ mỗi ngày.
Tin con.
Tin vào hành trình.
Rồi sẽ có một ngày, con quay đầu nhìn mình…
Và lúc đó, ba mẹ sẽ hiểu vì sao chỉ một ánh nhìn dù chỉ vài giây của con cũng đủ làm mình hạnh phúc đến rơi nước mắt. ❤️

Ngày 3, TẬP PO BIẾT CHỈ TAY ❤️Một kỹ năng nhỏ thôi, nhưng lại có ý nghĩa rất lớn cho sự phát triển về mặt giao tiếp của ...
28/06/2026

Ngày 3, TẬP PO BIẾT CHỈ TAY ❤️

Một kỹ năng nhỏ thôi, nhưng lại có ý nghĩa rất lớn cho sự phát triển về mặt giao tiếp của con phía sau, nhiều mẹ nghĩ: “Chỉ tay thì có gì mà phải tập?”
Đúng là với các bé phát triển binh thường thì việc chỉ tay thường đến rất tự nhiên.

Nhưng với các bé như Po, nhiều kỹ năng mà các bạn khác tự biết thì con lại cần được ba mẹ kiên trì hướng dẫn từng chút một.

Con biết chỉ tay là một cột mốc rất quan trọng trong quá trình phát triển giao tiếp. Vì khi con biết chỉ, con không chỉ đang dùng ngón tay, mà con đang học cách chia sẻ sự chú ý với người khác, biết bày tỏ mong muốn của mình thay vì chỉ kéo tay mẹ đến chỗ món đồ rồi nhìn lên.

Đây là những cách Thu đã tập cho Po:

👉 1. Chơi với đồng hồ đồ chơi ( Thu mua nhà thả hình bằng gỗ)

Thu mua một bộ đồ chơi thả hình có một mặt là đồng hồ. Mỗi ngày hai mẹ con ngồi chơi, Thu cầm tay Po di chuyển kim đồng hồ từ số 1 đến số 12.
Po thì rất thích các con số nên lúc nào cũng kéo tay mẹ để chơi tiếp. Nhờ zậy mà con quen dần với việc dùng ngón trỏ để chỉ và điều khiển.

👉 2. Biến sở thích của con thành bài học

Po mê xe lắm. Từ đầu tiên con nói được là từ “xe” nên cứ động lực mà nhắm tới thôi.
Đợi con ngủ Thu lên youtube học cách vẽ những nét cơ bản của các loại xe rồi cầm ngón trỏ của Po vẽ xuống cát hoặc chấm màu nước để vẽ lên giấy, vừa được chơi đúng sở thích, vừa được luyện ngón tay nên Po khoái lắm, lúc đó con nhìn mẹ như idol zay đó.. mê lắm, chắc nghĩ sao mẹ cái gì mình thích cũng biết.

👉 3. Tạo cơ hội để con có nhu cầu chỉ tay

Thu sẽ để món đồ chơi Po thích nhất ở vị trí cao hơn tầm với một chút nhưng vẫn nhìn thấy được nhưng không tự lấy được.

Hồi đó Po mê chiếc xe cảnh sát lắm, ngủ dậy mà không thấy xe là đi lòng vòng liền.
Khi Po nhìn thấy, kéo tay mẹ ý kêu lấy, Thu không lấy liền mà dùng ngón tay của mình chỉ lên chiếc xe rồi nói:

“Po thích chiếc xe này hả?”

“Po muốn lấy xe cảnh sát này đúng không?”

“Con chỉ vào xe nè… xe cảnh sát.”

“Mẹ lấy xe cho Po nhé.”
(Vừa nói vừa cầm nhẹ ngón tay của con hướng vào chiếc xe, mình vừa tập con chỉ tay, mình vừa giao tiếp cùng con luôn)

Rồi Thu lặp lại:
“Hôm sau Po muốn lấy thì Po chỉ vào xe, mẹ sẽ lấy giúp Po nhé.”

Cứ mỗi lần con có nhu cầu, Thu đều làm như zậy á
Mà bất ngờ lắm chỉ khoảng hơn 3 tuần, Po đã bắt đầu biết chủ động chỉ tay, ban đầu con chỉ bằng cả bàn tay, sau chỉ hai ngón (ngón cái và ngón trỏ) rồi dần dần mới tách được ngón trỏ để chỉ đúng giống mình á.
Nên các ba mẹ đừng quá sốt ruột
Cứ mỗi lần con cố gắng nhìn, với tay, đưa tay về phía món đồ hay có một chút tiến bộ, mình cứ ghi nhận và khen con, mình động viên để con có động lực tiếp tục học, kiên trì lặp đi lặp lại nhiều lần mỗi ngày.

Rồi sẽ đến lúc con chủ động chỉ tay để chia sẻ, để giao tiếp và để kết nối với mọi người mà không cần sự hỗ trợ của mình nữa các mẹ nha .

Mẹ nào đã có cách nào hay giúp con biết chỉ tay, hãy chia sẻ bổ sung dưới bình luận để các ba mẹ khác cùng tham khảo áp dụng cho con nhé. Biết đâu một kinh nghiệm nhỏ của các ba mẹ sẽ giúp thêm một em bé có thêm một bước tiến trên hành trình phát triển của con các ba mẹ nhé ❤️


Ngày thứ 2, thứ mà Thu thay đổi tiếp theo trong hành trình Đồng Hành Cùng Po đó là thay đổi DINH DƯỠNG, chuyển sang chế ...
27/06/2026

Ngày thứ 2, thứ mà Thu thay đổi tiếp theo trong hành trình Đồng Hành Cùng Po đó là thay đổi DINH DƯỠNG, chuyển sang chế độ ăn Thực vật.

VÌ SAO THU LẠI CHO PO ĂN CHẾ ĐỘ THỰC VẬT CHỦ YẾU ?

Giờ môi trường sống, đất, nước, không khí cái gì cũng chịu nhiều tác động, nên rất khó để tìm được một nguồn thực phẩm nào mà hoàn toàn sạch theo đúng nghĩa của nó, kể cả thực phẩm từ Đv hay Tv.
Nhưng điều mình cần quan tâm là cơ thể con đang quá tải, thứ mình nạp vào không chỉ là thứ đi vào cơ thể, mà còn là khả năng cơ thể con có thể xử lý và đào thải được.

🥦Thực vật thường giàu chất xơ, vitamin, khoáng chất và các hợp chất chống oxy hóa tự nhiên, cũng chính vì như vậy nên khi mình cho con ăn chế độ thực vật chủ yếu thì hệ tiêu hóa con sẽ hoạt động nhẹ nhàng hơn, đường ruột được nuôi dưỡng tốt hơn và cơ thể con cũng dễ dàng thanh lọc, đào thải hơn, nên mình sẽ bớt yếu tố cản trở vào phần THÂN lại như bệnh, sốt, viêm... mình sẽ tập trung vào giúp con phần nhận thức.
Còn nếu con ăn quá nhiều thịt động vật, đặc biệt là các loại thịt chế biến nhiều dầu mỡ, cơ thể con sẽ cần nhiều thời gian và năng lượng hơn để tiêu hóa, chuyển hóa và đào thải hơn. có những bé hệ tiêu hóa nhạy cảm có thể khiến con đầy bụng, khó tiêu hơn, khi hệ tiêu hóa không thoải mái thì con sẽ trở nên cáu gắt, khó chịu, có thể tăng thêm hành vi.
Nên đó là li do Thu chọn chuyển sang chế độ Thuần Thực vật cho Po.

Và đây là những thứ Thu bắt đầu làm:
- Việc đầu tiên là T cắt hoàn toàn SỮA BÒ, dù lúc đó Po bị dị ứng đạm sữa bò, nên sữa bò Po đã là đạm thủy phân rồi nhưng nó vẫn là sữa bò & Tp đóng lon sẵn, vẫn theo quy trình CN nen T loại bỏ ra khỏi chế độ ăn của con, các mẹ muốn biết thêm thông tin về sữa bò có thể đọc cuốn sách “ NHỮNG ĐIỀU BẠN CHƯA BIẾT VỀ SỮA BÒ”, các mẹ sẽ mạnh dạn cắt mà không cần nghe ai tư vấn thêm.
- Bỏ hết hoàn toàn những gia vị công nghiệp trong nhà (đường tinh luyện, muối iot, dầu thực vật cn,…) & thay vào những gia vị tự nhiên hơn, không phẩm màu, mùi, vị… vì não con đã ứ đọng, mình cần thải ra chứ ko cần nạp thêm độc tố vào.
- Cắt hẳn những thứ bánh kẹo linh tinh & thay vào đó đồ ăn vặt cho con TRÁI CÂY là chủ yếu
- Tập cho con uống Nước ép, sữa hạt…nước ép để đào thải độc tố, chú trọng vào những loại rau củ có tính thải độc nhiều: cà rốt, ngò rí, cần tây, cỏ lúa mì tươi nếu trồng được.. + trái cây tạo ngọt (Thu ép thơm là chủ yếu vì thơm giàu chất chống oxy hóa, có tính kháng viêm mà ở quê trồng được rất nhiều, ít ngậm thuốc …), còn sữa hạt để bổ sung protein, chất béo tốt cho não…
- Sử dụng một số SIÊU THỰC PHẨM để hỗ trợ cơ thể con thải độc

ĐẾN ĐÂY HẦU NHƯ CÁC MẸ GẶP KHÓ KHĂN RẤT NHIỀU VÀ NẢN:
Khi mình thay đổi chế độ ăn, nhiều bé khó chấp nhận – đặc biệt là khi chuyển sang chế độ thực vật, thực ra, không phải vì rau củ hay thực vật không ngon, mà vì cơ thể và não bộ của các con đã quen với một kiểu ăn lặp lại trong thời gian dài, kiểu rập khuôn, ăn gì thì cũng ăn món quen thuộc, thay đổi một cái là con chống đối ngay, cáu bẩn, tức giận, bỏ ăn.. thì những người làm mẹ như mình lại lo lắng..mình phải hiểu là, Ở các con, việc ăn uống chịu ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố:

🌱 Nhạy cảm giác quan
Nhiều bé rất nhạy với màu sắc, mùi, nhiệt độ hoặc kết cấu thức ăn. Chỉ cần đổi từ món giòn sang mềm, hay từ màu trắng sang màu xanh là con đã có thể từ chối, kể cả nước không mùi không vị nhưng có màu vẫn không thể cho vào.

🌱 Não bộ thích sự quen thuộc
Các con thường cảm thấy an toàn khi mọi thứ diễn ra giống nhau. Một món ăn mới, dù bổ dưỡng đến đâu, cũng có thể khiến con lo lắng, không muốn thử.

🌱 Hệ tiêu hóa cần thời gian thích nghi
Khi tăng lượng rau, củ, trái cây hay ngũ cốc nguyên cám, lượng chất xơ tăng lên. Một số bé có thể đầy hơi hoặc thay đổi phân trong giai đoạn đầu. Đoạn này nhiều mẹ lo lắng lắm này, nhưng Cái này nó không phải lúc nào cũng là dấu hiệu xấu, mình điều chỉnh từ từ phù hợp với cơ thể con sẽ hết.

🌱 Không nên thay đổi quá nhanh, cái này quan trọng, lúc trước bản tính cầu toàn nên Thu chuyển qua 100% thuần vật liền nên phải mất tận 2, 3 tháng con mới hợp tác ăn dần nên điều này T nghĩ các mẹ nên giảm Đv, tăng TV từ từ, nếu hôm nay con đang ăn theo một kiểu, ngày mai đổi hoàn toàn sang chế độ thực vật thì đa số bé sẽ phản ứng. Sự thay đổi nên diễn ra từng bước nhỏ để cả vị giác và hệ tiêu hóa có thời gian làm quen.

Thời gian đầu Thu cũng chăm bẳm Po zữ lắm, Po thích xe nên mỗi lần cho ăn gì, uống gì là cứ ẩm nách đút, cug 4-5 tháng gì lận đó.. về sau sức khỏe Thu yếu ớt, xanh sao, thức khuya, dậy sớm.. người còn có 37kg, kiểu kiệt sức, lao lực á, ẩm Po không nổi nữa rồi mới tới cho NHỊN ĂN...
NHỊN ĂN NÓ LÀ PHƯƠNG PHÁP THẢI ĐỘC SÂU, THẢI ĐỘC CẤP ĐỘ TẾ BÀO...hiểu nôm na, là khi mình cho nhịn ăn đúng cách, cơ thể con sẽ kích hoạt nhiều cơ chế sửa chữa tự nhiên, tái chế lại tế bào...các mẹ có thể đọc cuốn sách " NHỊN KHÔ" để hiểu hơn về phương pháp này... Nhịn ăn có thể nhịn lên tới 7-14 ngày, nhưng với cơ thể các con, đang độ tuổ phát triển thì nên nhịn 16/8 (ăn 8 tiếng, nhịn 16 tiếng) hoặc nhịn 24h cũng ok tùy sự hợp tác của con các mẹ nhé.
Po nhà Thu rèn như trên được gần 1.5 tháng thì con phục hồi vị giác khá tốt, bắt đầu ăn thô được, thử nhiều đồ ăn mới, khúc này Thu mừng nhất vì từ nhỏ Po đã bị trào ngược dạ dày rồi, ăn xong chăm bẳm lắm sợ nôn.. về sau trổ bệnh còn ghe gớm hơn, thấy bê lên từ xa là đã mắc ọi rồi, dù chưa biết hôm nay mình sẽ ăn gì..

TẬP CON ĂN ĐƯỢC THÌ TỐT, MÀ NẾU CON KHÔNG ĂN THÌ COI NHƯ CON ĐANG NHỊN ĂN THẢI ĐỘC, CÁI NÀY TỐT HƠN NÊN ĐỪNG ÁP LỰC QUÁ CÁC MẸ Ạ.
Cứ để con ăn uống trong tâm thái thoải mái, đương nhiên mình cũng phải có kỷ luật bàn ăn, mấy giờ ăn, ăn trong bao lâu, không ăn thì nhịn đến bữa sau, không sợ con đói mà cho ăn linh tinh....bé nào lâu lâu cũng bằng Po Thu thôi, chứ đa số các bé sẽ hợp tác dần ở tuần thứ 2, thứ 3 rồi ạ..khi mà cọ biết ăn biết uống, thật sự mình thấy thoải mái lên liền, giống như nhà có mấy người giúp việc phụ mình rồi á.. nên cứ dành thời gian để quan sát, để chơi, đọc sách cùng con thôi các mẹ nhé.
CÁC MẸ LÀM TỚI ĐOẠN NÀY HÃY MẠNH MẼ LÊN HA ❤️

Ngoài chế độ ăn, Thu bổ sung thêm những siêu thực phẩm hỗ trợ thải độc cho Po:
1. Tảo lục (Chlorella)
Chlorella giàu diệp lục, vitamin và chất chống oxy hóa. Đây là dòng tảo thường được nhắc đến với khả năng hỗ trợ đào thải độc tố và kim loại nặng ra khỏi cơ thể.
2. Tảo Blue Spirulina
Blue Spirulina chứa hàm lượng Phycocyanin cao – hoạt chất chống oxy hóa quý giá giúp bảo vệ tế bào, hỗ trợ chức năng gan, hoạt chất này kháng viêm cực mạnh, tăng cường sức đề kháng nên bé nào nhạy cảm vị giác, khó chấp nhận mùi vị, hoặc các bé sức đề kháng kém, hay đau hay bệnh thì nên dùng loại này.
3. Cỏ lúa mì
Cỏ lúa mì giàu diệp lục, chất xơ và các vi chất thực vật, giúp hỗ trợ đường ruột, phòng chống thiếu máu cho các con ăn chế độ thuần TV
4. Natto
Natto được mệnh danh là thực Phẩm trường thọ của người Nhật, Natto chứa enzym nattokinase giúp ngăn ngừa bệnh tim, rất giàu lợi khuẩn và vitamin K2 hỗ trợ cơ thể con tiêu hóa tốt hơn, bài tiết, hấp thu canxi, tăng trưởng chiều cao.
5. Dầu Dừa ÉP Lạnh
Bổ sung Dầu Dừa ép lạnh cho con để nuôi não và để thải nấm candida, đa số các con sẽ thường bị nhiễm loại nấm này biểu hiện như (hay cạ bộ phận sinh dục, lưỡi nhiều mảng trắng, cắn móng tay sát da..), đặc biệt bổ sung dầu dừa giúp con ngủ ngon hơn, sâu giấc hơn....
Các mẹ cũng có thể đọc cuốn " LỢI ÍCH SỨC KHỎE TỪ DỪA" để tìm hiểu công dụng của quả dừa nhé.

Đây là những loại siêu thực phẩm Thu dùng hằng ngày cho con suốt hơn 4 năm qua..NÓ CỰC KỲ TỐT, TUY NHIÊN CÁI GÌ NÓ CŨNG CẦN CÓ SỰ PHÙ HỢP THÌ CÁC MẸ MỚI CÓ THỂ ĐỒNG HÀNH VỚI CON XA ĐƯỢC, kể cả về tài chính chi tiêu trong nhà cũng zậy, đừng vì cái gì cũng muốn chuẩn bị cho con mà tâm lo lắng chật vật, ba mẹ tranh cãi, bầu không khi nặng nề..thì có uống vào nó cũng không bổ mấy đâu các mẹ nha, cứ cho con ăn uống đơn giản theo khả năng của mình thôi, chịu khó đi lâu một chút cũng được mà có sức đi xa, con ăn thực phẩm tốt là tốt rồi, nhưng thứ còn tốt hơn đó là năng lượng, là cảm xúc, là tâm thức của chính bản thân mình, vì điều đó tác động trực tiếp lên con, LUÔN LÀ PHÙ HỢP SẼ TỐT HƠN các mẹ nha.


Ngày 1, Đây là điều Thu muốn nhắn gửi để các ba mẹ không mất thời gian đi lòng vòng mấy tháng để sắp xếp lại mọi thứ như...
26/06/2026

Ngày 1, Đây là điều Thu muốn nhắn gửi để các ba mẹ không mất thời gian đi lòng vòng mấy tháng để sắp xếp lại mọi thứ như Thu : Hãy bắt đầu bằng việc ôm lấy hiện tại, dành thời gian trọn vẹn cho hiện tại của con. Khi mình thản nhiên một chút, nhẹ nhàng một chút thì con mới có một nơi bình yên để phát triển.

Nếu có mẹ hỏi Thu : “Điều đầu tiên cần làm khi đồng hành cùng một em bé đặc biệt là gì?” thì câu trả lời của Thu không phải là tìm phương pháp, không phải là tìm trung tâm, mà là điều chỉnh chính tâm thức của chính bản thân mình trước...
dĩ nhiên T đang chia sẻ lại trải nghiệm thì điều này là được đúc rút ra.. chứ lúc T bắt đầu thì 1 năm đầu cũng có 37-40kg thôi thì mn cũng biết tâm T như nào rồi.

Khi mình biết con mình khác các bạn, thì mình đã bắt đầu hoang mang đúng không?, mình nghe những từ TK đó nó ghê gớm lắm, như ngày xưa nghe bị bệnh U.T đồ zay đó, như vô phương cứu chữa.. sợ các bạn hàng xóm thì sẽ xa lánh con mình, ba mẹ các bạn sẽ không cho các bạn nhỏ chơi với con mình, mình sẽ không muốn họ phát hiện ra con mình như này, rồi có lỡ mà ngồi chơi chung thì nói con làm như này làm như kia.. con không làm theo thì áp lực căng thẳng, ngồi chung họ khen bé này nhỏ mà hiểu chuyện ghê, còn con mình thì chưa hiểu...các mẹ có từng bị như này không...nên Thu mới nói là điều đầu tiên mình bắt đầu đồng hành mình hãy đón nhận con, chấp nhận con đang gặp khó khăn, Chấp nhận không có nghĩa là mình buông xuôi hay từ bỏ hy vọng mà chấp nhận là nhìn đúng thực tế của con ở thời điểm hiện tại để biết mình cần làm gì tiếp theo.

Nhà hai người hay cả nhà cùng đồng hành thì rất tốt. Điều quan trọng là ít nhất phải có một người để con cảm thấy: “Ở bên mẹ, con không phải gồng mình làm điều gì cả, con được an toàn, được yêu thương và được là chính mình.”

Khi mình thật sự đón nhận con thì các mẹ để ý có đúng zay không nha:
* Ánh mắt nhìn con sẽ dịu hơn, không có mưu cầu, trông chờ, kỳ vọng mình chỉ như này thì con phải biết...
* Cách trò chuyện của mình với con cũng có khoảng nghĩ, sẽ kiên nhẫn hơn, quan sát, chờ đợi phản ứng của con chứ không còn cập rập như trước nữa...
* Mình cũng bớt bận tâm đến ánh nhìn hay lời nhận xét của người khác, thường thì mọi người chỉ hay nói hay soi khi mình từ chối chấp nhận một việc nào đó mà họ để ý thôi.. còn khi họ nói : "Sao thằng Po nói nó khó nghe zay em"
Dạ con e đang bệnh, con e đang gặp khó khăn, cô thông cảm nha"
Ừ zay thôi.. họ sẽ không nói nữa, thì mình cũng sẽ bớt áp lực đi, không còn phải xăm soi ánh mắt ai nữa...sau này khi con mình khác đi thì họ tự khắc thay đổi ánh mắt với mẹ con mình thôi 👍

* Và quan trọng nhất, mình sẽ không còn đặt áp lực “con phải tiến bộ thật nhanh” bằng bạn này bạn kia nữa..

Mình để con được yên tâm hiểu rằng, Con không cần trở thành bạn, Con chỉ cần được lớn lên trong cảm giác an toàn, được yêu thương và được ba mẹ tin tưởng điều đó sẽ giúp con cởi mở hơn, bình yên hơn..và xuôi theo dòng chảy tự nhiên thì con càng ngày sẽ càng đến gần với chính con người vốn có của con thôi ❤️
Người ta nói: Quá khứ là cơm thiu, tương lai là Gạo Sống, chỉ có Hiện tại là cơm ngon cơm dẻo nên mình hãy cứ trân trọng cuộc sống, điều gì đến cũng dạy cho mình rất nhiều bài học nên mình học cách đón nhận, chấp nhận để mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng hơn các mẹ nhé ❤️

Address

141/58/4, Đường Tl 19, Phường Thạnh Lộc, Quận 12, HCM
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hành Trình Cùng Po posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share