17/08/2026
Trời chạng vạng, dòng người hối hả ngược xuôi trên đường Nguyễn Trãi. Một cô sinh viên gạt vội chống chiếc xe đạp điện lên vỉa hè trước tiệm, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, tay vẫn ôm chặt chiếc balo đi học.
"Chị ơi, tiệm còn bó cúc tana hay thạch thảo nhỏ nhỏ nào không? Tối nay sinh nhật chị gái ruột em, em đi học thêm về muộn quá, bảy giờ nhà em tiệc ở nhà hàng gần đây rồi!"
Chị chủ tiệm nhìn ra con phố rợp đèn — mấy mẫu hoa nhỏ xinh xinh vừa bán hết nhẵn. Chị nhanh tay lấy vài cành hồng kem cheese ngọt ngào còn lại trong lọ, điểm thêm chút lá bạc cùng nhánh calimero trắng, khéo léo bọc lớp giấy krap nâu mộc mạc rồi buộc thêm chiếc nơ xinh xắn.
"Mấy loại kia hết rồi, nhưng bó hồng kem mộc mạc này cute lắm, đúng gu mấy bạn trẻ luôn. Cầm lấy rồi chạy lẹ về cho kịp tiệc em nhé!"
Cô gái mừng rỡ cảm ơn rồi ôm bó hoa chạy biến vào con hẻm nhỏ. Khoảng 20 phút sau, tiệm nhận được tin nhắn kèm bức ảnh hai chị em rạng rỡ bên bó hoa: "Cảm ơn chị chủ dễ thương nhiều nha! Chị gái em mê bó hoa này lắm, khen màu kem xinh xỉu. Nhờ có chị mà em kịp trao quà cho chị gái!"
Đôi khi, niềm vui giản đơn nhất lại đến từ sự sẻ chia đúng lúc.