Tổ Chim Thiên Di

Tổ Chim Thiên Di make a house a home.

Di lớn lên ở chợ.dù sau này lớn lên bận rộn nên hay đi siêu thị một tuần một lần để tiết kiệm thời gian...
24/05/2024

Di lớn lên ở chợ.

dù sau này lớn lên bận rộn nên hay đi siêu thị một tuần một lần để tiết kiệm thời gian, thì mỗi lần bước vô một cái chợ nào cũng thấy thân thương như mới quay về nhà.

hồi nhỏ Di hay được mẹ sai ra chợ mua mấy cọng hành, củ tỏi vì đang nấu ăn thì mẹ nhớ ra nhà vừa hết. trước khi đi lúc nào mẹ cũng dặn giá trước, không bán giá đó thì phải trả nghe chưa, nhưng trọn cuộc đời này Di chưa bao giờ trả giá thành công haha. mấy cô bán nhiêu thì đưa nhiêu thôi à.

giờ thỉnh thoảng lắm mới đi chợ một lần, cũng bày đặt hỏi hỏi làm màu, chứ một trăm mắc dữ dạy tám chục thôi được hông cô, cô nói hông cái Di gật đầu cái rụp, dị thôi lấy con nửa ký đi, lựa nào tươi tươi nha.

bởi vậy đi chợ lúc nào cũng lâu gấp đôi so với đi siêu thị, dù không cần phải xếp hàng tính tiền haha. lúc nào bận quá thì đi siêu thị, lúc nào nhớ hơi người quá cần được giao tiếp rổn rảng thì lại lái xe 15 cây số qua tới chợ đầu mối thủ đức đặng mua mấy kg hành tỏi dăm ba bó bông.

vậy thôi cái tự nhiên dui ngang.

nghĩ sau này mà về vườn ở mình ênh chắc là quằng lắm, mỗi tuần lại kiếm cớ đi chợ một lần, cho dui, hehe.

hôm nay thời tiết saigon nóng dữ dằn hen, cả nhà nhớ uống gì nhẹ nhàng để bổ sung thêm nước và thanh lọ...
22/05/2024

hôm nay thời tiết saigon nóng dữ dằn hen, cả nhà nhớ uống gì nhẹ nhàng để bổ sung thêm nước và thanh lọc cơ thể nhen.

Di chọn uống một ly soda dưa hấu chanh bạc hà cho mát người, rồi chiều tối xuống trời mát mẻ thì mình lại mang bia ra vườn chill sau hehe~

dù ít hay nhiều, bạn nhớ ăn sáng nha.Di thường không có thói quen ăn sáng, phần vì ăn no thì hay... buồn ngủ, không làm ...
14/05/2024

dù ít hay nhiều, bạn nhớ ăn sáng nha.

Di thường không có thói quen ăn sáng, phần vì ăn no thì hay... buồn ngủ, không làm việc được haha. phần vì dù sáng có dậy sớm cỡ nào, thời gian có thong thả cỡ nào, đầu óc Di cũng liên tục nghĩ về công việc, sắp xếp các đầu mục cần làm khi đến văn phòng nên không có thời gian làm việc khác.

non-stop-thinking radio cứ chạy trong đầu.

cho tới gần đây bỗng dưng Di bị viêm kết mạc do dị ứng, bác sĩ cho Di uống thuốc ngày 4 cữ và yêu cầu phải ăn sáng trước khi uống thuốc để không bị tái viêm bao tử, Di mới bổ sung bữa sáng vào thời khoá biểu của mình.

mấy ngày đầu bao tử sẽ hơi khó chịu một chút vì thay đổi thời gian ăn, dần dà đến tuần 2 tuần 3 thì dễ chịu hơn, cơ thể có sức sống hơn và nhất là bớt đi thời gian nghĩ về công việc nên đầu óc thoải mai hơn rất nhiều.

nếu bạn dậy sớm hơn giờ làm chỉ 30p - 60p, sẽ thật gấp gáp mệt mỏi. nhưng nếu bạn có thể sắp xếp tập ngủ sớm hơn, dậy sớm hơn chừng 2 tiếng, mình có thể dành thời gian ăn 1 lát bánh mì uống nốt ly cafe rồi tỉnh táo đến văn phòng.

chỉ 1 thay đổi nhỏ, các thói quen khác trong cuộc sống vì vậy cũng sẽ thay đổi, theo hướng tốt dần lên hay tệ dần đi chủ yếu cũng là do mình lựa chọn.

nên là, bạn nhớ ăn sáng nha ☺️

nhoè rùi.mấy nay trời lại hanh nắng nên cây bông giấy trước nhà trổ quá trời hoa. Di mang máy ra chụp được một tấm cũng ...
12/05/2024

nhoè rùi.

mấy nay trời lại hanh nắng nên cây bông giấy trước nhà trổ quá trời hoa. Di mang máy ra chụp được một tấm cũng gọi là, viết vài chữ cũng gọi là. xong chưa kịp mang ra sân hong nắng cho khô thì quẹt tay qua nhoè nhoẹt hết cả.

nhớ hồi nhỏ đi học toàn dùng viết máy ngòi tam giác mực ra nhiều ơi nhiều, không để ý tì tay vào đúng vở tiếng việt cho nhoè hết chữ là thể nào cũng ăn đòn. mà hầu như ngày nào cũng quẹt cho nhoè.

bị khẻ lằn hết cả tay. hehe.

chiều nay mưa to quá hai hàng bông điệp vàng rụng lả tả giăng đầy sân nhà, trong vườn lá cây sũng nước thấy cưng quá nên...
08/05/2024

chiều nay mưa to quá hai hàng bông điệp vàng rụng lả tả giăng đầy sân nhà, trong vườn lá cây sũng nước thấy cưng quá nên Di lôi vải với kim chỉ ra ngồi chơi chút đỉnh, sẵn "chữa lành" sau 8 tiếng đi làm hahaa.

gần đây Di hay nghe mọi người nhắc về hai từ "chữa lành". đi du lịch chữa lành, nghe nhạc chữa lành, shopping chữa lành, uống trà sữa chữa lành vân vân và vân vân. cô bạn của Di cũng không là ngoại lệ.

trước lễ vài ngày bạn nhắn Di có gì sau lễ rồi gặp, vì sau bao nhiêu ngày tháng vật vã cày cuốc kiếm tiền, bạn cũng dành dụm đủ để đặt cho mình một chuyến "du lịch chữa lành" gần chục ngày. đêm trước khi đi bạn hồ hởi bao nhiêu, bước vào cuộc đi bạn... "trầm cảm" bấy nhiêu vì đường đi sao mà vất vả, xe cộ sao mà đông đúc, chỗ homestay bạn đặt sao mà không như bạn mong, các nơi chốn đi chơi sao mà không như bạn tưởng tượng.

tàn cuộc đi chơi, bạn nói chỉ mong được nhanh nhanh chóng chóng về lại căn nhà của mình, nằm trong cái ổ của mình, cuộn tròn trên chiếc sofa của mình để chữa lành vết thương bạn vừa làm "rách" thêm vì những sự cố bất ngờ bạn gặp phải trong chuyến du lịch.

thật khó để biết chúng ta có đang chữa lành vết thương rách, hay đang vô tình chữa rách thêm vết thương sắp lành, chỉ vì chưa xác định được cuối cùng thì chúng ta đang bị thương chính xác ở chỗ nào, trong lòng, trong tâm trí, hay chỉ đơn giản là các cơn đau dạ dày kinh niên?!

Di thì vì không có tiền đi du lịch (hehe) mà cũng hơi quá già để bon chen vào dòng người ngựa tàu xe, nên chỉ đành ngồi ở nhà, mỗi ngày bắt ghế ra sân cắt vải thêu thùa may vá chút đỉnh, bón phân tỉa vài nhành cây, cắt mấy bông hoa cắm cho vui nhà vui cửa... để tận dụng thời gian trò chuyện với bản thân mình, xem rốt cuộc thì mày đang bị thương ở đâu đây hả Di?

nhìn kĩ một hồi, ngắm nghía một hồi, tâm sự một hồi, tự nhiên thấy vết thương bên trong mình không lành lại mà cũng không rách thêm. nó chỉ hiện diện ở đó như một phần cuộc sống của mình, và mình cứ nhận thức sự hiện diện của nó như một phần không thể thiếu để tạo nên mình hôm nay. không cưỡng cầu, không nóng vội, không phô trương. cứ như người bạn đi cùng theo năm tháng.

bạn có muốn thử may vá vài món đơn giản với Di, để không chữa lành gì hết, mà cứ tận hưởng cảm giác âm ỉ từ hiện diện của vết thương trên mình?

chờ mãi mấy tháng trời mới đổ mưa, mà mưa rồi thì tự nhiên thấy buồn, mà không mưa nữa thì lại ngóng, con người mình ngộ...
07/05/2024

chờ mãi mấy tháng trời mới đổ mưa, mà mưa rồi thì tự nhiên thấy buồn, mà không mưa nữa thì lại ngóng, con người mình ngộ nghĩnh quá he 😌

dạo gần đây Di hay chuẩn bị sẵn tâm lý cho mẹ về việc mình sẽ sớm "về vườn".mẹ Di, người phụ nữ đã gắn 2/3 đời mình với ...
06/05/2024

dạo gần đây Di hay chuẩn bị sẵn tâm lý cho mẹ về việc mình sẽ sớm "về vườn".

mẹ Di, người phụ nữ đã gắn 2/3 đời mình với vườn ngay lập tức phản ứng, về vườn rồi lấy cái gì mà sống hả con, và sau đó là, haiz cho đi ăn học tốn bao nhiêu tiền của lấy bằng này bằng kia xong đòi về trồng cây bán bún bò nuôi chó.

chuyện bán bún bò Di nói đùa cho vui, nhưng vẫn là mẹ Di, người phụ nữ không thích đùa, vài hôm sau lại gọi Di hỏi, sao không bán món khác mà lại bán bún bò hả con =)) sau nhiều lần nghe Di nói đi làm mệt đầu mệt người quá cứ cố chạy đua kiếm tiền làm cái gì rồi cúng hết tiền cho bệnh viện.

thật ra Di biết "về vườn" nó khó, nhất là với những đứa thỉnh thoảng hay cà rật lên cảm thấy mình không có gì để mặc, tủ nước hoa mình còn thiếu vài mùi, mấy ngày rồi không ghé quá bar quen blah blah... và chuyện "về vườn" nó cũng không phải màu hồng, khi đúng là khi thu nhập giảm mình có chấp nhận được lối sống "phi vật chất", phải trông cậy vào "cái vườn" đó không?

ai mà biết, ít nhất là Di không biết. hầu hết chúng ta đều được lập trình để vào lớp 1, phải học giỏi đến hết lớp 12, vào đại học một ngành "thật ngon", ra trường phải chạy đua để mỗi năm title tăng một bậc, tựu chung lại là để... kiếm nhiều tiền.

nhưng kiếm nhiều tiền để làm gì và nhiều bao nhiêu là đủ thì không ai dạy. Di cũng không được dạy vụ này, nên chỉ còn cách mỗi ngày dành ra 1 tiếng ngồi thêu thùa may vá tỉa cây trong vườn đặng cho tâm trí thời gian suy nghĩ nghiêm túc.

còn bạn, bạn có muốn "về vườn" chưa?

chỗ bạn đã mưa chưa?bên chỗ Di trời đang gầm ghê quá, vừa mới cắm xong mấy bình hoa cỏ xinh xinh thì nhỏ liền mấy hột mư...
05/05/2024

chỗ bạn đã mưa chưa?

bên chỗ Di trời đang gầm ghê quá, vừa mới cắm xong mấy bình hoa cỏ xinh xinh thì nhỏ liền mấy hột mưa, lại lật đật bê hoa vào nhà.

hôm nay bên Tổ vừa về lô chậu, bình đất nung để tràn khắp sân vườn, nằm la liệt trông vừa xinh vừa... mệt, vì phải sắp xếp lựa ra chụp ảnh cho khách xem.

Di cũng định bụng chụp, xong mưa phát lười quá lại ôm hết hoa cỏ vào nhà vừa ngắm vừa uống ly vang, thấy đời dễ thương ghê, Tổ dễ thương ghê, mình thì không dễ thương lắm nhưng hoa ế gốm ế cũng khum sao, mình dzui là được 🤣

bạn nhớ mang theo áo và dù nếu cần ra ngoài, không thì cứ bó gối dòm mưa như Di cũng được, cũng đủ vui rồi he ☺️

ở đây tụi mình có hoa, có gốm, có cây, có hạt giống, có vải thô, có thảo mộc xông, có rượu, có trà, có postcard và rất n...
05/05/2024

ở đây tụi mình có hoa, có gốm, có cây, có hạt giống, có vải thô, có thảo mộc xông, có rượu, có trà, có postcard và rất nhiều thứ khác khiến bạn cảm thấy thế giới tự dưng dễ thở dễ thương hơn mọi ngày.

nhưng tụi mình cũng có thể không có gì cả.

tuỳ vào việc, bạn đang tìm kiếm điều gì.

có những ngày mình thấy ghét thế giới này, nhưng mình còn ghét bản thân mình hơn. những ngày mà thật sự việc nói với ai đó mình đang khó khăn thậm chí còn khó khăn hơn chịu đựng nó một mình. dạo gần đây sức khoẻ tinh thần của mình thường up and down một cách rất bất thình lình. vồ vập, không báo trước. vậy nên mình thường chuẩn bị sẵn ở nhà một vài liệu pháp đơn giản, dễ dàng áp dụng, để có thể (đâu đó) vượt qua được những ngày tồi tệ và sẵn sàng đón những ngày tồi tệ hơn (haha just kidding).

mình biết, đôi khi thật khó để chia sẻ cùng những người thân quen. vậy nếu là một người lạ, hoàn toàn không biết gì về bạn, không dò hỏi không phán xét, chỉ đơn giản là lắng nghe và chia sẻ thì sao?

nếu bạn cũng đang trải qua những ngày như mình, cứ inbox cho page, dùng tài khoản clone cũng được nếu bạn cảm thấy không thoải mái. đừng nói với mình bạn đang cần mua gì, chỉ cần kể với mình bạn thực sự đang cần gì. mình sẽ lắng nghe mà không tìm hiểu bạn là ai, hay phán xét bạn là con người như thế nào. rồi mình sẽ gửi bạn những thứ có thể không giúp bạn trở nên tốt hơn, nhưng giúp bạn sắp xếp mạch lạc những sợi rối rắm trong lòng mình hơn.

trò chuyện và tư vấn hoàn toàn không tốn phí.

sau cuộc trò chuyện, mình sẽ tư vấn vài dịch vụ và sản phẩm nhỏ xinh mà mình nghĩ có thể sẽ giúp bạn thoải mái hơn. có thể là một chiếc khăn tay linen mình vừa may xong, có thể là một set vải chỉ để bạn tự may một chiếc khăn cho riêng mình, có thể là một bó hoa cỏ mùa hè, có thể là vài chiếc ly tách bình chậu gốm xinh xinh, có thể là một quyển sách đang nằm trên kệ Tổ, hoặc cũng có thể chỉ là vài tấm postcard mình chụp dọc các nẻo đường cùng những lời động viên dành tặng bạn.

sản phẩm không có giá cố định, cũng không có combo hay quà tặng cụ thể, mình sẽ chăm chú lắng nghe, chia sẻ, dựa vào nhu cầu, cảm xúc của bạn để giới thiệu và gửi cho bạn những món đồ phù hợp nhất.

nếu ưng bụng, bạn có thể chuyển khoản cho mình và nhận hàng sau 1-3 ngày, tuỳ thuộc vào nơi bạn đang sinh sống.

nếu bạn chưa thực sự ưng lắm, thì đừng vội quyết định gì cả. cứ tìm đến mình khi bạn cần ai đó lắng nghe.

thế giới luôn khó khăn, bất kỳ ai cũng có quyền mệt mỏi và thừa nhận rằng tôi mệt mỏi bỏ mèo ra. nhưng nếu có người đồng hành, lắng nghe, sự mệt mỏi tiêu cực đó cũng sẽ dần dà được gột rửa ít nhiều.

hết mệt rồi thì lại bước tiếp, vì đời còn dài còn dài, ha.

lọ gốm loang màu, cao 24cm, miệng rộng 3cm.180k/bình, mua từ 2 bình còn 150k/bình.
23/10/2023

lọ gốm loang màu, cao 24cm, miệng rộng 3cm.
180k/bình, mua từ 2 bình còn 150k/bình.

tản mạn về cái chết.đến tận trước năm 23 tuổi, mình lúc đó vẫn hừng hực thanh xuân với những đêm dài tiệc tùng không ngớ...
25/02/2022

tản mạn về cái chết.

đến tận trước năm 23 tuổi, mình lúc đó vẫn hừng hực thanh xuân với những đêm dài tiệc tùng không ngớt, chưa hề có ý niệm gì về cái chết và khước từ sự mất mát như một lẽ tự nhiên của những người nghĩ mình còn rất nhiều thời gian sống trên cuộc đời này.

ngày Nội mất, một trong 2 mắt xích quan trọng của con người, Lão - Tử, mở ra trước mắt, giáng một sự tỉnh ngộ về sự mất mát của những người thân yêu có thể làm người ở lại đau đáu tới mức nào. nhưng mình vẫn còn mấy mươi năm, mình nhủ vậy, mình mới đi được 1/4 con đường.

vì mình vẫn chưa đủ chánh niệm, nên cuộc đời mở thêm cho mình một mắt xích mới, để thấy thời gian của con người là hữu hạn và chiếc đồng hồ sự sống của mỗi người trên cuộc đời này là hoàn toàn khác nhau. mình đã trải qua đúng những giai đoạn Suy sụp, Khước từ, Giận dữ và cuối cùng là Tỉnh thức để chấp nhận rằng, nếu kỳ hạn của một người đã tới, thay vì oán giận cuộc đời, mình cần cảm thấy may mắn vì đã được sống một quãng đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ và đầy tình yêu thương.

trong cuốn “Điểm đến của cuộc đời” Bonnie tặng mình một buổi cafe 8 nhảm nào đó của hai đứa (sau những năm tháng chỉ gặp nhau trên bàn nhậu bét nhè), có một đoạn thế này:

“… Nhiều gia đình không hình dung được là có gì tệ hơn cái chết của người thân. Nhưng có điều tệ hơn, đó là cái chết tồi tệ, chết trong đau đớn, hành hạ, với đầy dây dợ, máy móc trên người.

… Điều gì quan trọng trong những ngày cuối đời của họ? Người gần đất xa trời cần hoàn thành một số việc để khép lại cuộc đời một cách hoàn chỉnh. Những trao đổi cuối đời cho họ cơ hội để xin được nguời khác tha thứ, hoặc để tha thứ cho người khác. Chúng giúp họ nhìn lại cuộc đời đã sống, cho nó một giá trị, một ý nghĩa, và qua đó, giúp họ chấp nhận cái chết, chấp nhận sự kết thúc của cuộc đời mình.”

mình thực sự xúc động mạnh mẽ với những dòng chữ này. nó làm mình tự hỏi liệu việc “còn nước còn tát” có thực sự khiến những người đang trải qua những năm tháng cuối cùng của cuộc đời cảm thấy hạnh phúc? hay chỉ đơn giản là làm cho những người ở lại cảm thấy sự đau đớn của mình được xoa dịu vì “đã cố hết sức”?

mình thực sự không biết. liệu nếu cuộc đời may mắn của mình trở nên “ngắn ngủi” vào một ngày nào đó, mình có đủ mạnh mẽ để lựa chọn đối mặt hay cũng sẽ cố níu lấy sợi dây liên kết với thế giới này? hoặc nếu dứt khoát chọn lựa, liệu những người thương yêu có chấp nhận đồng hành cùng mình trong việc đối diện và chấp nhận điểm đến cuối cùng của cuộc đời mình một cách nhẹ nhàng, an lạc?

nếu đau đớn đủ rồi, thì cho người ấy nghỉ ngơi thôi. mình nghĩ đó cũng là một quyết định mạnh mẽ và đầy yêu thương.

Di.

Address

Ho Chi Minh City
70000

Opening Hours

Monday 16:00 - 20:00
Tuesday 16:00 - 20:00
Wednesday 16:00 - 20:00
Thursday 16:00 - 20:00
Friday 16:00 - 20:00
Saturday 10:30 - 19:30
Sunday 10:30 - 19:30

Telephone

+84777151757

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tổ Chim Thiên Di posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tổ Chim Thiên Di:

Share

Category

Tổ của những loài chim không có tổ...

“Tao có định buôn bán gì đâu. Tao lười...”

Di hay nói câu này với nhỏ An, rồi chờ nó đánh bốp vô người nói, vậy mày đừng có tính tiền tao nghen, đống gốm này tao lấy hết, không hẹn ngày trở lại à. Rồi hai đứa cùng cười ha hả uống cạn lon bia.

Di nói thiệt mà, Di lười lắm, suốt ngày thích bay nhảy linh tinh, tha về tổ dăm ba cái cốc, vài bộ chén, bộ dĩa xinh xinh, rồi lại bay tới bay lui, chẳng mấy khi về lại Tổ đặng mà hầu chuyện khách. Mà đã thấy Di ở Tổ, tức là biết một hay nhiều “cánh chim thiên di” khác lại vừa ghé ngang.

Di thường xuyên phải đón An từ một chuyến đi mù mịt bụi đường, An bảo ghé ngang nhặt vài cái cốc be bé về trồng cây. Di nhìn nó mà ngán ngẩm thay người ta, rồi hỏi, mày đi quài dậy rồi không sợ ổng buồn ổng bỏ mày đi luôn hay sao. An nheo nheo mắt, cười mà như không cười, trời tao cầu ổng đi luôn đó chớ, mà lì ghê nơi, cứ ở đó chờ hoài chờ hoài. gần một tháng không gặp, vừa nghe giọng tao trong điện thoại ổng đã thở hắt ra rồi tự lầm bầm, “cuối cùng cũng về rồi, mấy cái hạt giống anh gieo lúc em đi giờ nảy mầm rồi, em về mà tự chịu trách nhiệm với tụi nó”.