03/04/2026
BÓNG CHIỀU TRÊN ĐỒI GOLGOTHA
Người ta gọi ngày hôm nay là SAD FRIDAY - Thứ sáu buồn. Ừ, buồn thật! Chúa chết mà sao không buồn! Ngước nhìn bóng chiều đổ xuống trên đồi Golgotha phủ lên hình hài tan nát của Đấng Tình yêu trên thập giá như một nỗi đau xé lòng.
" Mọi sự đã hoàn tất"; " Con phó linh hồn trong tay Cha" và tiếng trút hơi thở cuối cùng của Chúa trong thân xác người thanh niên tuổi đời 33 nghe mà não lòng. Một cái chết trẻ tức tưởi, đau đớn và oan nghiệt trong mắt người đời thấy thoáng như Thiên Chúa cũng bất lực trước sự chết và dường như Chúa Cha cũng lặng im lạnh lùng bỏ rơi trước cái chết của Con mình.
Khi nhìn lên thập giá trong bóng chiều trên đồi Golgotha ngày thứ sáu buồn, tôi tự hỏi: Tại sao Ngài lại chọn cho mình một cái chết nghiệt ngã, đau đớn, nhục nhã và đầy sự cam chịu như thế khi tuổi đời còn rất trẻ đầy tràn nhiệt huyết ? Tại sao Người không chọn cái chết lúc tuổi đã già cỡ sáu mấy như tôi cho bớt "đau" hơn?
Ở cái tuổi xế chiều, khi tóc đã điểm bạc và đôi chân đã bắt đầu mỏi mệt, khi nhìn cái chết trẻ của Chúa trong bóng chiều Golgotha tôi không khỏi giật mình. Thương Chúa trong cảm xúc tiếc thương của một con người với một con người. Và Thương Chúa trong cảm xúc biết ơn của một tạo vật trước Thiên chúa_ Đấng tạo tác nên mình khi nhìn sự sống lìa bỏ thân xác của Người. Thương Chúa và rồi thả lỏng dòng suy nghĩ " ích kỷ" của mình trôi theo những suy nghĩ" vớ vẩn vớ vẩn": Nhìn cái chết ngày thứ sáu buồn trên đồi Golgotha, tôi lại Thương mình khi nghĩ đến ngày mai của chính bản thân mình.
Người xưa bảo:" Sinh ký Tử qui_ Sổng gửi Thác về", nghe mà nhẹ bẫng như chiếc lá thu phai vàng rơi trong gió, nhưng có ai nhìn sự chia lìa giữa sự sống và cái chết của một người khác mà lòng không trĩu nặng. Tôi tự hỏi:" Nếu ngày chết đến, tôi có đủ cam đảm " Sống đục sao bằng Chết trong" để tận hiến hi sinh như Chúa không? Ta có để lại một chút hương thơm theo kiểu" Cọp chết để da, người ta chết để tiếng" như Chúa đã từng sống hiến dâng hết đời mình để Tình yêu của Người còn tồn tại muôn đời muôn nơi nơi hậu thế. Hay chỉ là sự tan biến vô nghĩa vào hư không?
Nhìn bóng chiều trên đồi Golgotha, nghe những lời trăn trối của Chúa, tôi nhớ lại một câu ai đó đã từng nói:" Cái chết không phải là sự mất mát lớn nhất, mất mát lớn nhất là những gì chết đi khi đang sống". Ở tuổi xế chiều, nỗi sợ lớn nhất của tôi không phải là sợ mất đi miếng ăn, mất đi nét trẻ trung trên gương mặt, trong xương khớp hay trong từng hơi thở, mà là sợ trái tim mình khô héo cảm xúc và mất đi sự yêu thương trong một xác thân rệu rã vì thời gian.
Nhìn bóng chiều trên đồi Golgotha, tôi thấy Chúa đã sống và chết đi như hạt lúa mì vùi vào lòng đất để nâỷ mầm sự sống. Cái chết của Người dạy tuổi già của tôi rằng: "Giới hạn của cuộc đời là cái chết, nhưng ranh giới của Tình yêu là vô biên". Nếu ta đã sống một đời yêu thương như Chúa thì sự chia lìa của cái chết, dù có đớn đau đến đâu đi nữa thì cũng chỉ là nốt lặng để chuẩn bị cho một bản nhạc phục sinh huy hoàng hơn.
Sau khi bóng chiều Golgotha tắt nắng, Chúa chết và Người trở về nhà với Cha Người. Khi nhìn lên thập giá, tôi nhận ra: Cái chết của Chúa không phải là sự chấm dứt mà là sự chuyển mình đau đớn để về một cõi vĩnh hằng.
Còn tôi, trong bóng chiều của đời mình, Tôi lại tự hỏi: Chúa chết và Ngài về với Chúa Cha trên Thiên đàng để kết hợp cùng với ChúaThánh Thần. Còn tôi, khi hoàng hôn tắt nắng, tôi sẽ về đâu? Tôi không thể có câu trả lời vì đâu biết đời mình ra sao. Thôi thì phải cố mà học theo Chúa, học cách đối diện với sự vô thường bằng tâm thế của một người sắp được về nhà. Ở tuổi này, phải học cách chấp nhận sự chia lìa như là một lẽ tất yếu, nhưng không phải bằng nỗi sợ hãi, mà bằng tâm thức của một lữ khách đã thấm mệt, mong mỏi được trở về quê hương.
Lạy Chúa, khi nhìn bóng chiều Golgotha, xin cho con biết học theo Chúa. Cho con biết một ngày trôi qua là một ngày "tự chết đi" những ích kỷ nhỏ nhen, là một ngày" tự hủy" những lời nói thói hư, để khi hơi thở cuối cùng trút xuống, con không còn gì hối tiếc và dám nói " Mọi sự đã hoàn tất" như Chúa đã nói trên Núi Sọ.
Lạy Chúa, khi nhìn bóng chiều trên đồi Golgotha, xin cho con biết sống yêu thương để khi con chết đi thì mọi người đều khóc, còn con thì mỉm cười vì đã từng sống như hạt lúa mì khát khao được nảy mầm bước qua bóng tối của những ngày "thứ sáu buồn của đời mình "với những gì cố gắng có thể.
( Ngày thứ sáu Tuần Thánh)
St FB Duy Anh