29/12/2025
Nhất quán
Trong clip là những giá trị mình nhất quán theo đuổi.
- Là những sản phẩm nặn tay mỏng nữa mỏng mãi (tô chén này mang dằn mặt thì sẽ nghe tiếng như chiếc lá rơi nghiêng).
- Là ly chén uống trà uống rượu uống cà phê hay uống canh Mạnh Bà (hoà bình tự do rồi nên có gì uống nấy nha cô chú).
- Là sưu tầm gốm năm châu về nhìn lấp lánh ngưỡng mộ xong thấy tự no khỏi ăn luôn (không biết do nhìn rồi no như cá gỗ hay chỉ còn mỗi đất mà cạp).
- Là những chuyến test men vội vã lấy lò trong giữa mức nhiệt 6-700 độ đến khét lẹt bao tay (bảo sao chả cần đi xông hơi, mùa đông cũng không lạnh vì bếp nhà luôn đỏ lửa 🔥).
- Là màu trắng đủ các tông theo đuổi từ mười năm trước khi có mốt cloud Pantone (bảo sao thời gian không cần quay lại vì trend bận quay vòng rồi).
- Là hướng nghiên cứu đất - men - lò mới của mình: mờ mè mù (đợi collection hoàn thiện một chút mình sẽ giới thiệu sau nha).
- Là sự hoà điệu đầy lệch nhịp giữa một xưởng gốm lờ đờ với không khí xập xình ngày nào cũng hội vui của trường tiểu học đối diện.
Một cái tổng kết cuối năm của tiệm, năm nay điều mình phải giải thích nhiều nhất (do low key quá ngại nói mà không nói thì bất lịch sự phải hem), là tiệm không đủ thời gian. Thời gian thấy có vẻ vô tận đó, nhưng mình không phải cổ thụ cũng không phải khỉ đá, có lẽ nào tự quang hợp rồi sống trường tồn hay nhận tám vạn bốn ngàn cái đơn hàng giao gấp rồi tự đắc chánh quả được.
Trước khi mở đơn vị tự quản Craftsmanship này, sếp đầu tiên của mình nói em thật là cố chấp. Không cần nhất thiết lúc nào cũng theo tiêu chuẩn, ra đời phải biết hai chữ “linh hoạt” chứ. Cảm thấy nghe không hiểu, mà ráng làm theo thì linh hồn mình xém thoát khỏi cái linh cữu 🥲 . Chật vật mãi không flexible đủ, không nhớ rõ là đau cột sống không uốn dẻo nổi hay do cái nết còn cứng nhắc quá, đi apply cùng ngành thì chị sếp nói chú giám đốc muốn nhận em, nhưng chị thấy vị trí em apply thì phong cách em không hợp, còn vị trí thích hợp với em có một chỗ dưng mà chị đang ngồi rồi. Chuyến này quá quao rồi, nên theo tinh thần thất nghiệp chung của thời đại thì đành phải khởi nghiệp trái ngành thôi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sau gần mười năm nhận ra nghiệp mình bao la cần gì khởi nữa. Hồi mới đầu làm có năm cái quan niệm: dịch vụ phải tận tình nhất, sản phẩm phải cập nhật nhất, quy trình công nghệ phải cải tiến liên tục nhất, giá cả phải cạnh tranh nhất, thời gian phải tốc độ nhất. Vâng, chính là cái quan niệm cuối đã mấy lần suýt cuốn mình lên bàn thờ. Thế nên năm nay đổi tiêu chí, quan niệm về sản xuất và dịch vụ là xương cốt của nghề thì phải giữ, nhưng thời gian là linh hồn của mình lại càng cần ưu tiên giữ.
Giữ lại thời gian, để mình có thể thở, có thể cười, cũng có thể lắng nghe chia sẻ của khách hàng, của đồng nghiệp, của học viên, của tiền bối và hậu bối về nghề. Với lại vừa nghe vừa uống trà cũng phải có thời gian chứ không thể vội vàng đi tắt nắng như nhà thơ thì sẽ bị bỏng nước sôi ạ.
可能叫我”一个执念的人”, but I don’t trade quality for quantity. Gốm đối với mình nên là chính mình, nên gốm của mình cũng chính là mình.