25/05/2026
Gần như việc gọi tên một phong cách thiết kế là không xảy ra ở văn phòng chúng mình. Thường thì sau khi trao đổi và tiếp nhận thông tin từ khách, mình sẽ chỉ gọi "hơi hướng" để mọi người dễ hình dung không gian trước. Sau là một sự miêu tả bầu không khí như một đề tài văn học, việc của anh là cảm nhận và thể hiện nó dưới dạng hình khối, bố cục và sắc độ trong không gian.
Để làm được điều này, chúng ta thường không bóc tách về mặt lí thuyết, có hay không việc sử dụng vật liệu này mới đúng chuẩn phong cách này, hay họa tiết này mới chính xác cho phong cách kia. Dĩ nhiên về mặt cơ bản điều đó là đúng, một bước đệm an toàn để chúng ta hình thành bất cứ một không gian nào trong thực tại.
Mình cho rằng đối với những studio thiết kế đi theo hướng cá nhân hóa đều công nhận rằng việc đọc vị được khách hàng qua vài lần chuyện trò dù trực tiếp hay gián tiếp là rất quan trọng. Khách là kiểu người cứng rỏi và quyết đoán dù có vẻ bề ngoài mềm mại, là người dễ chịu với thiên nhiên vì biết rõ rằng con người chính là một phần của thiên nhiên và ta cần trở về với bản chất trong căn nhà bê tông cốt thép; hay người với những trauma từ thuở thơ ấu, người sống với niềm tin vô ngại... Khi ta bắt đầu hình dung ra con người này, ta đồng thời cũng bắt đầu mường tượng ra được không gian nơi họ trú ngự.
Dưới đây là hai view thiết kế đại diện cho hai bầu không khí với hai kiểu người khác nhau, rõ là như vậy, cứ nhìn sơ qua cũng đã thấy.
Mình chia sẻ thêm, với không gian đầu, khách chỉ có một mưu cầu nghe chừng đơn giản: sau một ngày dài nóng nực lao động, họ cần bước vào một căn nhà lạnh băng; với họ, sự dễ chịu không phải đến từ không gian ấm cúng. Mình cho rằng sự lạnh không nhất thiết phải đến từ quá nhiều mảng xanh blue, mình đề xuất cái cảm giác đó phải được thể hiện qua vật liệu thay vì chỉ ở các mảng màu. Như mọi người nhìn thấy thông qua một góc nhỏ này, một chút kim loại cùng với tính chất trong suốt được thiết kế cùng bê tông không phải là một ý tệ.
Góc nhà còn lại được thiết kế hết sức bình dị sau khi hiểu rằng cô khách là một bác gái người Hà Nội với một đời nghiên cứu văn học, tìm một không gian thân quen giữa Sài Gòn. Mặc dù chúng mình không lớn lên từ xứ này, nhưng thông qua bối cảnh trong điện ảnh Hà Nội xưa, và nề nếp người thủ đô theo cảm nhận của cá nhân, tụi mình tự cân bằng được bầu không khí để Hà Nội xưa cũng không là cũ kĩ, không nhất thiết phải là bức tường vàng sơn hiệu ứng với sàn gạch bông.
Cái đẹp nhiều khi không hữu hình, chính thế mà cảm nhận mỗi người cũng khác nhau, có khi cùng một không gian đó mà người ở yêu quý nó theo một cách này, người thiết kế lại cảm mến theo một cách khác.
Như thế cũng hay, có khi lại rất hay, ha!
Kí tên:
Không phải giám đốc