Nhà Đồ Cổ- Nơi lưu giữ ký ức

Nhà Đồ Cổ- Nơi lưu giữ ký ức Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Nhà Đồ Cổ- Nơi lưu giữ ký ức, Antiques shop, 300/52 Nguyễn Văn Linh, Phường Bình Thuận, quận 7, Hồ Chí Minh, Nhà Bè District.

Chuyên đồ cổ xưa: hát hát loa kèn, điện thoại bàn xưa, lư đồng xưa, đèn măng xông xưa cổ, lon guigoz xưa, tivi trắng đen xưa, radio catsette xưa, chén dĩa xưa, chén dĩa kiểu xưa, đồng hồ xưa cổ...

“Ống thụt – thứ vũ khí huy hoàng nhất của tuổi thơ nghèo”Có một thời, chỉ cần một khúc tre, một thanh nan chuối, vài trá...
27/07/2025

“Ống thụt – thứ vũ khí huy hoàng nhất của tuổi thơ nghèo”

Có một thời, chỉ cần một khúc tre, một thanh nan chuối, vài trái bù lời hay trái cà ke xanh… là tụi nhỏ có thể mở cả chiến trường hoành tráng nhất thôn xóm.

Chúng tôi gọi đó là “ống thụt” – không cần pin, không cần Bluetooth, chỉ cần một tiếng “bụp” vang lên là đủ khiến cả xóm giật mình.

Lũ trẻ chia phe đánh trận, nấp sau bụi chuối, gốc rơm, chân giếng…
Đứa nào lén chĩa thụt vào lưng là coi như… đen đủi.
Cái cảm giác bị bù lời bắn trúng chân, đau nhói một cái, nước mắt ứa ra nhưng miệng vẫn cười toe toét, hét lên:

“Bắn nữa đi! Chơi tiếp chưa đã!”

Có đứa còn nâng cấp, độ chế thêm ống nạp đạn, nhồi được mấy viên một lúc bắn liên thanh — đúng nghĩa “hệ quân sự của xóm nghèo”.

Có lần tôi bị bắn trúng tay, bù lời nổ ngay khúc cổ tay — in hằn cả vết bầm. Về nhà bị mẹ rầy:

“Chơi cái gì mà tơi tả như đi đánh giặc vậy con?”

Tôi chỉ cười. Vì tôi biết…
Tuổi thơ mà không dính vài quả đạn bù lời, thì làm gì có ký ức để mà kể với con mình sau này?

Giờ đây, ống thụt chỉ còn trong ký ức.
Tre thì ít dần. Bù lời chẳng mấy ai hái.
Tụi nhỏ giờ chơi game súng ảo trên điện thoại, bấm một nút là nổ.

Nhưng với tôi, chẳng có tiếng nổ nào vui tai bằng tiếng “bụp” của một trái bù lời, không có niềm vui nào đơn sơ mà trọn vẹn như ngày đó — khi được làm “xạ thủ” oai hùng giữa bãi đất trống, quần rách gối, tóc dính mồ hôi, tim đập thình thịch mà mắt thì sáng rực vì sung sướng.

Tuổi thơ tôi…
Là những buổi trưa không ngủ.
Là những lần “hy sinh bộ đồ” để chạy đi nấp bắn nhau.
Là những quả đạn xanh nhỏ bé — nhưng bắn trúng là nhớ cả đời.

Nếu bây giờ bạn cầm lại ống thụt tre, có lẽ tay đã to hơn, mắt kém hơn, và chân không còn chạy nhanh…
Nhưng tôi tin: tim bạn vẫn sẽ rung lên – như ngày xưa rung vì một tiếng “bụp” giữa sân làng.

“Tuổi thơ tôi – gói gọn trong những ô vuông bằng phấn trắng”Có một trò chơi không cần điện, không cần wifi.Chỉ cần một c...
24/07/2025

“Tuổi thơ tôi – gói gọn trong những ô vuông bằng phấn trắng”

Có một trò chơi không cần điện, không cần wifi.
Chỉ cần một cục phấn vẽ xuống đất, vài viên sỏi, vài vỏ hến, hai đứa bạn… là có thể bắt đầu một trận đấu không hồi kết.

Ô ăn quan.
Nghe tên thôi, đã thấy cả một vùng ký ức xôn xao…

Ngày ấy, chúng tôi chơi ô ăn quan không phải để thắng.
Mà để kéo dài thêm buổi chiều chưa muốn hết.
Đứa nào cũng ngồi bệt xuống sân, chân trần, tay lấm lem bụi đất, mặt mũi căng thẳng như đang điều binh khiển tướng.

Có lần tôi nhặt được viên đá hình trái tim, nhất định không chịu đổi cho ai vì tin rằng có nó là sẽ thắng.
Nhưng rốt cuộc vẫn thua — thua mà cười toe, rồi đòi chơi lại.
Vì cái thắng lớn nhất của trò chơi ngày xưa, là được chơi cùng nhau.

Không ai dạy chúng tôi phải gắn bó.
Không có ai bảo đó là “ký ức đẹp”.
Chỉ là… đến giờ vẫn còn nhớ. Vẫn còn thương.

Bây giờ những ô vuông ấy đã mờ.
Sân xi măng xưa đã thành chỗ đậu xe.
Lũ trẻ thời nay không còn biết “quân” là những hòn đá nhặt ở gốc mít, hay “quan” là hai cái nắp chai lật ngửa.

Nhưng tôi thì vẫn nhớ…

Nhớ cái cảm giác ngồi khoanh chân trên sân, gió lùa nhẹ sau lưng, ánh nắng đổ xiên qua kẽ lá…
Nhớ tiếng cười vang vang mỗi khi có đứa “ăn hết quân” rồi dỗi bỏ về.
Nhớ cả chiếc xe đạp cũ ngã nghiêng bên góc sân — nơi từng chở cả một tuổi thơ rong chơi chẳng cần lý do.

Tuổi thơ là những trò chơi tưởng nhỏ — nhưng lại giữ được chúng ta đến tận hôm nay.

Và ô ăn quan, với tôi,
Không chỉ là trò chơi.
Mà là cả một vùng ký ức,
nơi tôi từng ngồi… và lớn lên.

“Tuổi thơ tôi gói gọn trong hai cây cà kheo…”Có những ngày tháng mà chỉ cần hai cây cà kheo, một khoảnh sân đất và vài đ...
23/07/2025

“Tuổi thơ tôi gói gọn trong hai cây cà kheo…”

Có những ngày tháng mà chỉ cần hai cây cà kheo, một khoảnh sân đất và vài đứa bạn — là đủ để biến cả làng quê thành thế giới.

Chúng tôi — những đứa trẻ chân đất — chơi dưới bóng tre, ánh nắng rọi qua mái rạ loang loáng, mồ hôi nhễ nhại nhưng tiếng cười thì vang tận ngọn tre cao nhất.

Không ai dạy chúng tôi chơi.
Không có video hướng dẫn.
Chỉ là tự vót hai cây tre, buộc lại bằng sợi dây chuối, đặt chân lên mà ngã dúi dụi.
Ngã rồi cười. Cười rồi lại trèo lên.
Thằng cao, thằng thấp. Đứa đi được thì huênh hoang như người lớn, đứa chưa đi được thì mếu máo nhưng mắt vẫn sáng rực vì háo hức.

Cha tôi từng đứng từ xa nhìn chúng tôi chơi, tay chống nạnh, miệng cười mà không nói gì.
Sau này tôi mới hiểu, có lẽ cha thấy mình ngày bé trong cái dáng lũ trẻ leo cà kheo loạng choạng giữa sân.
Cha từng nghèo hơn tôi. Nhưng chắc cũng từng hạnh phúc như thế.

Tuổi thơ tôi không có iPad.
Không có máy chơi game.
Chỉ có mùi đất sau cơn mưa, tiếng ve kêu mùa hè, bóng mẹ phơi áo bên giàn mướp và một đám bạn gọi nhau í ới lúc chiều buông.

Giờ thì sân đã lát gạch, tre không còn nhiều, đám trẻ không còn chơi cà kheo.
Người lớn thì mải sống, mải quên.
Nhưng tôi thì vẫn nhớ… nhớ cái cảm giác chênh vênh, lắc lư trên đôi cà kheo — như thể đang chập chững bước vào đời, nhưng phía dưới là đất quê hương, luôn vững vàng đỡ lấy mình.

Tuổi thơ không ở đâu xa.
Nó nằm trong tiếng cười giòn tan giữa một buổi chiều đầy nắng.
Trong một ánh nhìn của cha.
Và trong hai cây cà kheo cũ dựng ở góc sân, không ai dùng nữa, nhưng chưa ai nỡ vứt đi…

Tuổi thơ tôi nằm gọn trên lưng trâu…”Tuổi thơ tôi không có công viên.Không có trò chơi điện tử.Không có tiếng máy lạnh h...
22/07/2025

Tuổi thơ tôi nằm gọn trên lưng trâu…”

Tuổi thơ tôi không có công viên.
Không có trò chơi điện tử.
Không có tiếng máy lạnh hay đèn màu rực rỡ.

Tuổi thơ tôi là một cánh đồng ướt sương sớm, là những ngày nắng cháy da, là tiếng chim đồng vọng giữa trưa, và…
… là lưng trâu mát rượi dưới tán rừng thưa, nơi tôi từng nằm dài mơ mộng suốt cả buổi chiều.

Đứa bạn tôi đứng bên, tay cầm bó cỏ, vừa cười vừa trêu:

“Mày làm vua hay làm tiên trên đó vậy?”

Tôi chẳng đáp. Chỉ ngước nhìn lên trời — nơi ánh nắng rọi qua kẽ lá, vẽ thành những vệt sáng như trong truyện cổ tích.
Tôi mơ mình cưỡi trâu đi khắp thế gian.
Mà thế gian khi ấy, chỉ rộng bằng cánh đồng làng.



Chúng tôi nghèo. Nhưng không biết mình nghèo.
Chúng tôi đen nhẻm, quần rách gối, chân trầy trụa. Nhưng luôn cười.

Đêm về, mẹ gội đầu cho tôi bên lu nước mưa. Mùi bồ kết thơm lừng.
Cha ngồi đan rổ, kể chuyện đánh giặc giữ làng.

Tuổi thơ ấy… giờ có tìm cũng không thấy trong bản đồ số.
Chỉ còn nằm đâu đó, trong tim người lớn – những kẻ đi xa quá lâu, quên mất con đường từ sân trâu về bếp lửa.



Tôi không biết mình đã đánh rơi tuổi thơ ở đoạn nào.
Có thể là khi lên thành phố.
Có thể là lúc bận rộn mưu sinh.
Hoặc có thể là khi… không còn nghe tiếng trâu gọi về mỗi buổi chiều.

Nhưng khi nhìn lại bức ảnh này – đứa trẻ nằm trên lưng trâu ngủ say, bạn nó đứng bên cho ăn cỏ dưới ánh sáng xuyên qua rừng xanh – tôi chỉ muốn khóc.

Không phải vì buồn.
Mà vì nhớ một thời đẹp đến nao lòng.



Tuổi thơ…
Là thứ không thể mua lại.
Nhưng đôi khi chỉ cần một ánh nhìn, một bức ảnh, một mùi bùn non…
Là đủ để quay về.

“Đèn dầu leo lét – mà thắp lên cả tuổi thơ tôi…”Tôi còn nhớ rất rõ…Cái ánh sáng vàng vọt, bập bùng của chiếc đèn dầu nhỏ...
21/07/2025

“Đèn dầu leo lét – mà thắp lên cả tuổi thơ tôi…”

Tôi còn nhớ rất rõ…
Cái ánh sáng vàng vọt, bập bùng của chiếc đèn dầu nhỏ đặt giữa mâm cơm.
Mẹ tôi ngồi đó – mồ hôi ướt trán, tay đảo vội chảo cá trên bếp than, bên cạnh là chén nước mắm mặn chát và bát cơm trắng thơm lừng.

Ánh đèn dầu không sáng rực.
Nó yếu ớt, chập chờn theo gió.
Nhưng lạ lắm… ánh sáng ấy lại đủ để mẹ tôi nấu xong một bữa tối, cha tôi đọc xong mấy trang báo cũ, và tôi kịp làm bài tập với những nét chữ nguệch ngoạc trên tập vở vàng úa.

Có những đêm mất điện, cả xóm chỉ lập lòe vài ngọn đèn dầu, tiếng ve ngoài vườn, tiếng cha khẽ ho trong góc, và tiếng mẹ cầm quạt mo đuổi muỗi bên nôi em ngủ.
Yên bình. Thật sự yên bình.

Bây giờ đèn led sáng choang, điện thoại phát sáng từ túi quần, nhà nào cũng sáng như ban ngày…
Nhưng tôi không thấy lại được cái cảm giác của một đêm xưa — nơi ánh sáng chỉ vừa đủ để người ta ngồi gần nhau.
Không ai dán mặt vào màn hình.
Chỉ có ánh mắt nhìn nhau, câu chuyện lặng lẽ, và cái bóng của đèn dầu in lên tường gạch như đang kể chuyện cổ tích.

Chiếc đèn dầu – nhỏ như một cái chén, khói đen có khi bám cả trần nhà…
Vậy mà đã từng là cả vầng trăng trong đêm tối, là hơi ấm giữa nghèo khó, là nơi mẹ tôi thắp lên từng giấc mơ cho con cái — bằng tất cả hy sinh âm thầm.

Có những thứ người ta bỏ quên khi lớn lên…
Nhưng chỉ cần nhìn lại một lần, là tim chợt nghẹn.
Như khi tôi nhìn thấy một chiếc đèn dầu — và bất giác nhớ mẹ.

“Chiếc quạt thóc quay bằng tay, và những mùa gió cũ không quay lại…”Tôi đã từng thấy cha ngồi quay chiếc quạt thóc như t...
21/07/2025

“Chiếc quạt thóc quay bằng tay, và những mùa gió cũ không quay lại…”

Tôi đã từng thấy cha ngồi quay chiếc quạt thóc như thế này.
Không vội. Không máy móc. Chỉ có đôi tay rám nắng và chiếc cần quay cọt kẹt giữa buổi trưa oi ả.

Cái quạt không to, cũng chẳng phức tạp.
Một chiếc ghế gỗ, một người đàn ông, một vốc thóc, và một chút kiên nhẫn là đủ.
Gió từ lòng máy thổi ra, cuốn theo lớp trấu nhẹ tênh bay lả tả, để lại những hạt lúa vàng óng rơi xuống rổ, đều và sạch.

Cha tôi ngày ấy cũng thế. Ít nói. Làm nhiều.
Có khi quay cả tiếng không nghỉ, mồ hôi nhỏ giọt trên gối, trên nền đất, lẫn vào hạt thóc mới vừa sạch vỏ.

Tôi thường ngồi bên cạnh, chẳng giúp được gì, chỉ chăm chăm nhìn vào những hạt thóc rơi như phép màu.
Tôi không hiểu vì sao cha phải tự làm.
Tôi chỉ thấy ở đầu cần quay là bàn tay run run nhưng vẫn chắc chắn.
Tôi không biết, đó là tình thương.
Là cách cha tôi gởi cho gia đình một bữa cơm không chỉ sạch mà còn thấm đẫm niềm tự hào của một người làm cha.

Giờ thì mọi thứ đã khác.
Cơm gạo vo nhanh bằng máy, gió chạy bằng quạt điện, người ta sống gấp…
Không còn ai ngồi lặng lẽ quay chiếc quạt thóc nữa.
Nhưng mỗi lần nhìn lại những hình ảnh như thế này, tôi lại thấy mình nhỏ đi.
Như thể cha vẫn đang ngồi đó, quay đều đều, còn tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ không hiểu gì ngoài việc lặng im quan sát.

Chiếc quạt thóc cũ…
Không chỉ quạt trấu.
Nó quạt cả một thời lam lũ mà đẹp đẽ.
Quạt cả một tuổi thơ nghèo nhưng đầy gió mát trong lành.
Quạt cả hình bóng người cha – âm thầm mà vĩ đại.

Có những thứ không bao giờ quay lại, như một mùa gặt cũ, hay một người cha đang lặng lẽ quay tay giữa sân…
Nhưng đôi khi, chỉ cần một bức ảnh, một tiếng “cạch cạch” trong ký ức… là đủ để ta ngồi lại thật lâu, và rưng rưng.

Ký ức xưa đâu dễ phai mờ ….
19/07/2025

Ký ức xưa đâu dễ phai mờ ….

🌿 Lon Guigoz xưa – không chỉ là chiếc lon sữa, mà là cả một trời ký ức 🌿Ngày xưa, khi chưa có quá nhiều thương hiệu sữa ...
16/07/2025

🌿 Lon Guigoz xưa – không chỉ là chiếc lon sữa, mà là cả một trời ký ức 🌿

Ngày xưa, khi chưa có quá nhiều thương hiệu sữa như bây giờ, lon Guigoz xưa là một hình ảnh quen thuộc trong hầu hết mọi gia đình. Không chỉ là sữa cho em bé, chiếc lon kim loại ấy còn theo mẹ làm hộp đựng kim chỉ, theo bà làm lon đựng gạo nếp cúng, thậm chí theo cả ông ra đồng làm lon đựng thuốc rê…

🎞️ Một thời đã xa, nhưng chỉ cần thấy lon Guigoz xưa, là cả tuổi thơ lại ùa về:
Tiếng radio lách cách, mùi cơm sôi trên bếp củi, và ánh mắt của mẹ mỗi lần pha sữa cho em bé…

📸 Hình thật – Sưu tầm thật – Chất liệu zin
Lon còn rất đẹp, đầy đủ nắp, chữ in vẫn rõ nét. Phù hợp để:
✔️ Trang trí nhà theo phong cách vintage
✔️ Làm đạo cụ quay phim, chụp ảnh hoài cổ
✔️ Sưu tầm, trưng bày tại quán cà phê hoặc không gian retro

📩 Gửi tin nhắn hoặc gọi ngay 0938 558 669 nếu bạn đang tìm:
➡️ Lon Guigoz xưa nguyên bản, có hồn
➡️ Hàng sưu tầm chứ không phải bản làm mới

🧭 Hãy để lon Guigoz dẫn bạn quay về những ngày xưa yêu dấu.

📺 TIVI CỬA LÙA SANYO XƯA – MỘT THỜI VÀNG SON TRỞ LẠIChiếc tivi đen trắng hiệu SANYO – sản xuất tại Nhật Bản khoảng cuối ...
16/07/2025

📺 TIVI CỬA LÙA SANYO XƯA – MỘT THỜI VÀNG SON TRỞ LẠI

Chiếc tivi đen trắng hiệu SANYO – sản xuất tại Nhật Bản khoảng cuối thập niên 1960 đến đầu 1970, thuộc dòng 20 Deluxe, nổi bật với:
- Cửa lùa hai bên bằng gỗ, đóng lại như một tủ decor
- Màn hình cong cổ điển, núm xoay chọn kênh, cần gạt chỉnh âm – ánh sáng
- Chân gỗ rời cao thanh thoát – phong cách mid-century Nhật chuẩn vintage
Vừa là đồ cổ điện tử giá trị, vừa là vật trưng bày đẳng cấp cho những ai mê decor retro – hoài cổ.
Lh: 0938 558 669

Address

300/52 Nguyễn Văn Linh, Phường Bình Thuận, Quận 7, Hồ Chí Minh
Nhà Bè District
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà Đồ Cổ- Nơi lưu giữ ký ức posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category