12/10/2025
🌾 STORY 41 – ĐÊM BÊN ĐẬP PHÊ SUỐI NHẶT
📍 Chuỗi chuyện: XỨ NẪU LANG THANG
👉 www.facebook.com/XuNauLangThang
Dẫn nhập:
Chiều muộn, tôi trở lại quê xóm Giêng Nam – nơi tuổi thơ tôi đã từng rong chơi giữa đồng ruộng, bờ tre, và con suối nhỏ tên Nhặt.
Con đập trước mặt tôi – “Đập Phê” – giờ đã khoác áo mới.
Đập ấy do thân sinh tôi cùng bà con trong làng đắp lên từ những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi mọi thứ còn thiếu thốn nhưng lòng người thì đầy ắp nghĩa tình.
Ngày ấy, đập Phê là huyết mạch của cả vùng, tưới mát cho ruộng đồng, nuôi lớn bao mùa vàng.
Giờ đây, nhà nước đã đầu tư làm lại công trình, vẫn giữ nguyên tên cũ – như một cách tri ân với thế hệ đi trước.
Câu chuyện:
Tôi và nàng dựng trại bên bờ đập.
Trăng lơ lửng soi xuống mặt nước phẳng lặng như gương, gió từ cánh đồng thổi về mang theo hương lúa mới trổ.
Tiếng côn trùng, tiếng nước chảy qua máng gỗ – tất cả như đang hát lại khúc ru xưa mà cha tôi từng nghe khi còn trẻ.
Nàng ngồi bên bếp, đun ấm nước nhỏ, hương miso và gạo lứt lan ra nhẹ nhàng trong đêm.
Tôi kể nàng nghe về người cha cần mẫn, những buổi cõng từng bao đất để đắp đập, và những đêm mưa dài vẫn thức trông nước dâng.
Nàng lắng nghe, ánh mắt sâu lắng như muốn gom cả câu chuyện vào tim.
“Anh à,” nàng nói khẽ, “nước này tưới cho lúa, cho đất, và giờ lại tưới cho cả tâm mình.”
Tôi gật đầu.
Đập Phê không chỉ giữ nước, mà còn giữ ký ức – của một thế hệ gieo mầm cho đời, và của chính tôi – người con đi xa, nay trở lại để nhặt lại từng mảnh hồn quê giữa dòng nước cũ.
Kết:
Đêm ấy, trăng soi xuống đập, bóng nước lung linh như mắt cha năm nào.
Tôi ngồi yên, nghe tiếng gió, tiếng tim, và thấy lòng mình được tưới mát – không chỉ bởi dòng suối Nhặt, mà bởi tình đất, tình người, tình cha, tình quê…
Đập Phê – nơi bắt đầu một giấc mơ, và cũng là nơi lòng tôi tìm thấy bình yên sau những ngày lang thang.
🌙 “Có những dòng nước không chỉ tưới ruộng đồng,
mà còn tưới lại ký ức – để lòng người bớt khô cằn.”