15/01/2025
Im Lặng
Từ nay, tôi sẽ tập sống với sự im lặng. Không phải vì tôi không muốn nói, mà bởi đôi khi lời nói trở nên vô nghĩa giữa dòng đời đầy nhiễu loạn.
Im lặng để bớt thị phi, bởi mỗi lời nói ra đều có thể bị uốn cong theo ý người khác. Dẫu cho lời mình nói là đúng hay sai, vẫn sẽ có người dùng nó để châm chọc, để đánh giá, để thêm thắt vào những câu chuyện chẳng biết bao giờ kết thúc.
Im lặng để nhận ra sự quan tâm đôi khi chỉ là thứ phù phiếm. Người ta đến với bạn khi họ cần, và đôi lúc rời đi khi bạn cần họ nhất. Sự quan tâm nếu không xuất phát từ chân thành, cũng chỉ là chiếc mặt nạ mỏng manh.
Im lặng để biết rằng, có những nỗi đau chẳng cần phải chia sẻ. Vì có kể ra, cũng chẳng mấy ai hiểu. Người thương bạn sẽ không cần giải thích, người không thương bạn, càng giải thích càng trở nên thừa thãi.
Và im lặng... để học cách lắng nghe chính mình. Bao lâu rồi tôi quên mất giọng nói của nội tâm, quên mất những cảm xúc thật sự đang gào thét trong lòng? Tôi mải chạy theo những tiếng ồn bên ngoài, đến nỗi để trái tim mình lạc lõng trong khoảng không.
Im lặng không phải là yếu đuối. Nó là sức mạnh để vượt qua những lời cay nghiệt, những ánh nhìn soi mói. Im lặng để hiểu rằng đôi khi, điều tốt nhất mình có thể làm là không làm gì cả.
Đến lúc rồi, tôi cần sự tĩnh lặng để trưởng thành. Thay vì cố gắng giải thích, cố gắng chứng minh, tôi chọn cách lùi lại. Bởi cuộc đời không cần quá nhiều lời, mà chỉ cần đủ sự thấu hiểu – từ bản thân mình.