09/05/2026
Tác phẩm gỗ Ngư Lam Quán Âm của bậc thầy Shigeru Ishii.
Tượng được nghệ nhân chế tác thủ công trên gỗ với chi tiết vẽ màu thần thái, đường nét mộc mạc nhưng có hồn.
Tác giả: Shigeru Ishii [石井滋 ]
Shigeru Ishii (1912-1998), một nhà điêu khắc hiện đại sinh ra tại thành phố Mobara, tỉnh Chiba vào cuối thời kỳ Minh Trị. Ông học điêu khắc dưới sự hướng dẫn của Shin Naito, trở thành thành viên của Hiệp hội Điêu khắc Gỗ Nhật Bản và hoạt động rộng rãi trong các triển lãm như Triển lãm Nitten.
Tượng tạo tác đã lâu, có phai màu và sờn cũ theo năm tháng. Có triện và hộp gỗ lưu trữ gốc.
Xuất xứ: Nhật Bản.
MS: SP694326
KT: 17x12x51cm
GIÁ: inbox
-----------
Ngư Lam Quan Âm được biểu trưng bằng hình tượng tay cầm giỏ cá, hoặc ngồi trên lưng con cá lớn, 1 trong 33 hóa thân của Ngài. Đây là tín ngưỡng dân gian bắt đầu từ đời Đường, Trung Quốc. Hiện nay thịnh hành tại Nhật Bản.'
-----------
Ngư Lam Quán Âm có hình ảnh, tượng thờ là một người thiếu nữ mặc áo vải hoa tay cầm chiếc giỏ có đựng một con cá chép. Thường được thấy trong các đền thờ, miếu, chùa chiền của người Trung Hoa.
Chuyện kể rằng một hôm Quan Âm đi ngang qua vùng bờ biển Đông Hải, cốt yếu ngài đến đây cũng là vì biết người dân ở đây si mê mu muội, ích kỷ lại tàn độc, không tin Phật Pháp, hung hăng bạo tàn. Khi đến nơi Quan Âm biết rằng những gì nghe nói đều là đúng. Một sáng sớm ngài hóa thành vị sư già mặc tăng y rách rưới đi ngang qua làng chài, dân ở đây vốn làm nghề chài lưới, ngày nào chợ cá cũng tấp nập. Trong khu chợ chật chội ẩm ướt, đâu đâu cũng là mùi tanh của cá lại vẳng lên sự ồn ào của tiếng chửi rủa cự cãi và âm thanh đổ nát, hỗn loạn của những kẻ đang chém nhau. Ngài lắc đầu thở dài thì có anh hàng cá vừa tìm được chỗ ngồi ưng ý đã bị một tên cao to xăm trổ đạp văng ra rồi chiếm chỗ, đây chính là Mã Lang – một tên ngang tàng, bạo ngược, xưng hùm xưng bá ở nơi này. Thấy vậy Quan Âm trở về, ngài nghĩ ra một kế sách.
Sáng hôm sau giữa chợ chài xuất hiện nữ nhân trẻ tuổi chừng đôi mươi, tóc bôi song đào, mặc áo hoa xanh, dung mạo xinh đẹp, thần thái lại tươi tắn. Cô cầm theo giỏ có vài con cá chép sống.
– Ai mua cá chép không? Cá chép rất tươi đây!
Xung quanh hàng cá của cô gái trẻ cứ ngày càng trở nên đông nghẹt. Thấy vậy cô hỏi rằng:
– Này, mọi người đến mua cá của tôi để làm gì vậy?
– Còn phải hỏi? Dĩ nhiên là hầm, nướng, chưng, nấu canh rồi! – Một người trả lời.
– Ồ, ấy vậy thì không được rồi! Cá của tôi bán không phải để cho các vị đem về giết thịt, chỉ được mang đi phóng sinh mà thôi, ai mua để ăn thì tôi nhất định không bán!
Ai cũng thấy quả thật là việc điên khùng, tự dưng cá bắt lên lại đem thả về chẳng khác nào quăng tiền xuống biển, họ lần lượt mà bỏ đi hết, ngài lặng lẽ thở dài. Đến chiều thì chợ tan, cô gái trẻ hóa thành vị sư già vào trong miếu Quan Âm cách đó rất xa mà ở tạm, đến sáng lại trở thành thiếu nữ ra chợ bán cá, thanh niên trai tráng lại vây quanh nhưng cũng chẳng ai chịu bỏ tiền mua cá phóng sinh. Cứ ngày này qua ngày nọ, Quan Âm vẫn kiên trì làm như thế, đến một hôm do bán hàng hết từ sớm, Mã Lang ghé ngang qua hàng của cô gái xinh đẹp mà gần đây mọi người đồn nhau. Đến nơi thì hắn thật sự bị mỹ nhân trước mặt lấy mất linh hồn, tim cũng ngừng đập một nhịp.
– Vị đại ca này muốn mua cá phóng sinh sao? – Cô gái trẻ cất lên giọng nói thanh thúy hỏi, hắn lại càng thẫn thờ.
Nhìn trên giỏ có ba con cá chép, nhưng người bán cá lâu năm như Mã Lang liền đặt câu hỏi, cá không có nước để từ sáng sớm đến tận trưa như thế mà vẫn sống được thì đúng là điều quái lạ. Tuy mê mẩn cô gái kia nhưng một kẻ như hắn lại đi mua cá phóng sinh thì có phải mất mặt quá không? Cứ thế, ngày nào đám đàn ông cũng vây quanh cô gái, Mã Lang cứ thế mà thầm nhìn ngắm ý trung nhân. Đến một hôm có gã góa vợ đến hỏi cưới cô gái, thấy thế nhiều người cũng hùa theo muốn đem cô về làm vợ.
– Tiểu nữ biết hảo ý của quý vị đây, tôi rất lấy lòng cảm kích. Nhưng mà mọi người cùng nhau ngỏ ý như vậy tôi biết mà chọn ai? Thôi thì tôi có một điều kiện, ai đáp ứng tôi sẽ đồng ý kết duyên. Mẹ già của tôi là người kính Phật, ở nhà tôi có cuốn “Diệu Pháp Liên Hoa Kinh”, ai học thuộc lòng phẩm “Quan Thế Âm Bồ tát Phổ Môn” thì tôi sẽ lấy làm phu quân.
Miếu Quan Âm thưa thớt người nay lại đông đúc kẻ đến thỉnh kinh Pháp Hoa về, quả thật kì lạ. Sáng hôm sau, rất nhiều người xếp hàng để đọc kinh Quan Âm Phổ Môn, đa số họ đều rất thuộc bởi quyết tâm cao muốn cưới được mỹ nhân, dĩ nhiên Mã Lang cũng nằm trong đó. Đám đàn ông không ai nhường ai, miệng đọc kinh nhưng tâm sân si muốn giành giật, sợ xảy ra ẩu đả cô gái đề nghị:
– Nếu như có quá nhiều sự trùng hợp thì có lẽ do tiểu nữ ra đề quá đơn giản, vậy thì các vị đại ca hãy về học thuộc kinh Kim Cang, ai thuộc tôi liền gọi là tướng công.