13/05/2024
LẬT MẶT 7 - MẸ LÀ SỰ SỐNG
Người mẹ trên phim xuất hiện ở đâu thì sự sống sẽ trở về nơi đó, những tổn thương sẽ được chữa lành, điều tốt đẹp sẽ được thăng hoa.
Ngay từ những thước phim đầu, mẹ đã là điểm tựa, là nguồn sống của 5 đứa trẻ mồ côi cha. Mẹ vất vả, mẹ nhọc nhằn, mẹ bươn bả lao động không quản ngại. Mẹ là mạch nước nuôi lớn thể chất và tưới tắm tâm hồn những đứa con. Nhờ tận hưởng suối nguồn yêu thương mát lành đó mà cả 5 đứa con đều rất hiếu nghĩa.
Mẹ đến nhà người con trai cả Hai Khôn. Đứa cháu gái gặp vấn đề bạo lực cả từ ngôi nhà của nó cả từ ngôi trường đang học. Bà lắng nghe, bà để ý, bà phát hiện, bà tìm hiểu và xử lý. Cả ở trường rồi ở nhà. Một lời xin lỗi của mẹ, của bà hoá giải những uẩn ức bất bình của đứa cháu, lý giải luôn cái nguyên nhân sâu thẳm đằng sau những hành vi lầm lỗi của con trai. Mẹ nhận lỗi trước những tổn thương mà mẹ cho rằng mình là khởi sự.
Mẹ đến nhà con dâu xứ biển, gặp lại ông sui gia đã đến hồi lẫn nhớ nhớ quên quên. Như một người xe tơ, từng sợi kí ức nhỏ thôi, được bà dịu dàng, từ tốn đan lại để khởi lên những sắc màu oanh liệt một thời của lão ngư phủ cả nghề. Đây là ông và tui nè, trong ngày cưới hạnh phúc của con cái. Đây là vợ chồng anh chị nè, hình ảnh đẹp đẽ của ngày xưa êm ấm... Rồi mỗi việc mẹ làm, thật kì lạ, lại làm sống dậy những kinh nghiệm của ông thông gia: ăn cơm cá không lật mình, thấy hướng gió đo hướng bão... Cái kinh lịch cả đời người đàn ông đi biển hẳn rất nhiều, nhưng ở phim chỉ lọc lấy một ít. Bởi những điều được gợi lên đó rất gần gũi hàng ngày, phải đi từ những cái quen cái thường như thế của dân đi biển, cái kí ức sắc sảo tỉnh táo của ông lão mới dễ được gợi lên một cách hợp lý.
Với cậu con trai Tư Hậu, mẹ chính là cái phao cứu sinh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Trong mắt mẹ, chúng ta vẫn luôn nhỏ bé như thế. Mẹ luôn lặng lẽ, âm thầm bảo vệ, trầm mặc suy tính đường sống cho chúng ta. Mẹ còn nối dài những yêu thương, bồi đắp tình yêu và trách nhiệm cho cả hậu bối. Cái phao bé Quỳnh vội vã trao cho ba Tư Hậu trước giờ lên tàu chính là được gợi ý của bà nội. Vậy đó, mẹ không chỉ là người thực hành mà còn là người dẫn dắt, không chỉ là tấm gương mà còn đưa hương.
Mẹ đến nhà cô con gái Năm Thảo - đứa con vẫn tỏ ra là khá giả vì có nhà đẹp, rẫy rộng. Nhưng làm sao qua được đôi mắt trải đời của mẹ. Giọt nước mắt mẹ rơi là nỗi xót xa cho con - vì biết nó thiếu thốn phải sống trong căn chòi nhỏ xập xệ tăm tối. Mẹ hiểu được cái khổ tâm đằng sau của con nên mẹ im lặng, ko "bóc trần". Cô con gái làm mất hồi môn mẹ cho, nhưng nhất quyết không muốn mẹ thêm khổ thêm buồn vì mình. Đám con cháu thành diễn viên bất đắc dĩ. Đến giờ phút cuối phim, mẹ cũng không hề tra vặn lý do gì khiến tiền của hồi môn mẹ cho đã mất sạch. Có gì quan trọng hơn tình cảm của con dành cho mẹ. Cũng có gì thay đổi được lòng thương xót của mẹ dành cho con?
Mẹ có phúc lắm đó. Mẹ có 5 đứa, cả 5 đứa đều có hiếu, từ đứa giàu nhất đến đứa trắng tay. Rồi 5 dâu rể của mẹ cũng có thuận nghĩa lắm. Tất cả mấy đứa cháu, đứa nào cũng thương nội thương ngoại. Điều tuyệt vời ấy không phải vì nó tương xứng với điều tuyệt vời nhất - là Mẹ đó sao?
Mẹ đã kết nối lại những rời rạc cách xa, dạy cho con cái hiểu cái quý giá vô ngần của những phút giây còn ngồi gần gụi. Tôi đã nức nở khi thấy phân cảnh đầy đủ cả 5 gia đình anh chị em trong ngày Tết mà lại vắng bóng mẹ. Bởi tôi đã nhìn thấy hình ảnh ấy đâu đó trong rất nhiều gia đình, trong đó có tôi.
Lật mặt 7 đã phải khiến những khán giả xem phim quay vào lòng mình để hỏi: Chúng ta đã, đang và sống với Mẹ như nào đây?
Tôi không gọi người mẹ trong phim của Lý Hải là bà Hai. Vì bà ấy đã là mẹ của tất cả người xem phim chúng ta mà!