25/04/2021
Góc ngoài lề
Bấy lâu nay fan page không đăng bài vì ad đang tương tư lúc giao mùa nè. Mọi người cuối tuần vui vẻ hen.
Còn chút gì để nhớ
Cơn mưa đi kèm sấm chớp báo mùa hạ đã về, hồi chiều còn nghe được tiếng ve kêu nữa. Hơn 1h đêm rồi, ngoài kia ếch, nhái rồi cả dế nữa đang kêu loạn xị ngậu. Chẳng biết sao không ngủ được, cứ mỗi khi trong đầu có hàng tá câu hỏi hay những suy nghĩ cứ nhảy loạn lên là lại không ngủ được. Nhiều chuyện đã xảy ra quá, sắp tới sẽ là gì ?
Mấy nay nằm day dứt tiếc hùi hụi vì cái học bổng 90 củ ++. Cả đời gần 30 cái mùa hoa đào chẳng được thưởng gì ngoài mấy cuốn vở Bãi Bằng hay Hồng Hà trong sự nghiệp sách vở. Lần này thời đêns kiếm được cái học bổng gần 1/10 tỉ ấy thế mà lại không thèm check mail. Đâu ai ngờ người ta trả lời mail của mình nhanh vậy, ai ngờ đâu nó nhanh và nguy hiểm tới vậy ?? Tự động viên mình thôi mình lỡ đò thì chắc là do mình cả mà thôi, biết đâu do nội lực mình chưa có đủ khi đò chìm bơi không tới được bờ chết ngắc à. Với lại có lẽ suất học bổng ấy đã dành cho người xứng đáng và cần nó hơn haha. Tự thấy mình oách quá, trưởng thành quá ta ???
Mấy ngày nữa là tròn 3 năm, 3 năm kể từ ngày người ấy đi xa. Tầm này năm ngoái đang rũ rượi ở Bình Định xin ăn ngủ trong chùa, tơi tả vì những gì đời và người ném về phía mình. 3 năm biết bao chuyện xảy ra hỉ, nộ ,ái, ố có cả. Cười ra thứ nước mắt hạnh phúc cũng có mà trốn trong nhà vệ sinh nấc lên từng tiếng cũng nhiều. Cuộc sống như một vòng lặp có chu kỳ 3 năm ấy. Liệu ai là người tiếp theo đây ? Đời như đồ thị hình Sin thôi khi chạm đáy rồi sẽ tốt dần lên nhỉ, vì chỉ khi lao dốc mới thấy dễ dàng mà. Hi vọng những điều không hi vọng sẽ không xảy ra, vì tâm thê của ta giờ đã khác,những hi vọng chủ động và tích cực.
Từng ấy năm, cũng học được nhiều điều nhất là những vấp ngã khiến mình khôn và bình an hơn. Ta của hiện tại đã không còn xù lông nhím với những khác biệt, những lời miệt thị hay dè bỉu, những khuyên dăn đạo lí hay cả việc giục dã cưới vợ đi…. Thay vào đó là những cái mỉm cười bỏ qua khi biết đặt mình vào góc nhìn và tâm thế của họ. Mà vốn dĩ trên đời đâu có gì là tuyệt đối đúng sai đâu. Phải hem ? Ta giờ đã đỡ nhạy cảm với những câu nói hay ánh nhìn của người khác. Thục ra những thứ trước kia ta chột dạ nó chẳng hề có ý nghĩa nghiêm trọng như mình đã nghĩ hay có chăng một chút gia vị thì thật ra gia vị cũng dừng lại ở việc nêm nếm thôi. Tại mình nghĩ mình là người quan trọng, ở trung tâm nên mới để ý đó chứ. Không phải đâu ! Không ai dỗi hơi mà suôt ngày ngó để ý ta hết á. Bây giờ có khi những bực dọc hay ý nghĩ tiêu cực khởi phát lại giúp mình soi lại mình nhiều hơn. Chưa phải quá hoàn hảo nhưng thực sự thấy bình an hơn với hiện tại. Còn điều nữa là nhận ra một thứ quan trọng "chúng ta không ngừng phấn đấu để bản thân có nhiều quyền lựa chọn hơn, có khả năng bảo về những gì mình quý trọng và có sức mạnh để tránh xa những gì mình ghét bỏ trong thế giới công bằng này, có thể dùng năng lực bản thân để đối kháng…"
Tiếng sấm, tiếng côn trùng .. thứ âm thanh của tự nhiên ngoài kia vẫn vang lên đều đều, cả tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên khi nước nhỏ xuống nền đất kêu lên cái tách nữa. Cộng thêm câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh đang nghe dở trên Hẻm Radio khiến ta nhớ đến một vài người trong đời ta. Đúng như tâm trạng lúc này tên mẩu chuyện đang nghe là "Còn chút gì để nhớ". Liệu sau tất cả ta còn gì để nhớ, còn gì để nhớ về nhau hả mọi người ?? Một câu hỏi lơ lửng giữa lưng trừng. Những điều ta nhớ về họ liệu có không giống bao kỷ niệm trong ta ?
Bỗng dưng nhận ra việc sống giữa thiên nhiên thật tuyệt vời, việc trồng cây và hàng ngày nhìn những cái cây mình vun trồng tưới tắm lớn lên thật vi diệu. Mẹ thiên nhiên mạnh mẽ quá đi, người đã giúp ta xoa dịu những nỗi đau và cả những tổn thương. Khiến ta nhẹ nhàng và bình an hơn. Ôi tự dưng đang viết ngửi thấy mùi lá Vối vừa ủ xong phơi một nắng ngoài hiên thơm thế, nó không có mùi lá vối thông thường đâu mà là mùi trái cây chín á.
Ở nơi đây ta vẫn đanh tiếc nuối tới mức ăn không ngon ngủ như điên vì cái "học bổng". Liệu Pa và cả em nữa ở phương xa có khoẻ không ?
Buồn ngủ rồi, đến đây thôi chả còn chút gì để nhớ cả.
Bài viết không đầu không cuối theo tâm trạng.
Hón Mũ 25/4/21
Vũ.