Xưởng của Sói

Xưởng của Sói Nơi dừng chân cho những kẻ mơ mộng / Place for dreamer wandering

 /Những trùng hợp/ Luôn có rất nhiều sự trùng hợp diễn ra trong đời, ít nhất là của mình, hay ít hơn nữa là của Xưởng. V...
08/05/2024



/Những trùng hợp/

Luôn có rất nhiều sự trùng hợp diễn ra trong đời, ít nhất là của mình, hay ít hơn nữa là của Xưởng. Ví dụ như, đợt đó, ngày đó mình nhận một đặt hàng màu xanh, ngay lập tức trong ngày có thêm một đặt hàng khác cùng màu, ngày sau đó cũng tương tự… khiến cho trong khoảng một tuần đấy Xưởng ngập tràn màu xanh. Điều này không chỉ diễn ra một lần, mà khá thường xuyên ở Xưởng luôn, đến mức mình đặt cho nó cái lên là color wave - cơn sóng màu. Và mình luôn thích thủ mỗi lần color wave đến, bởi nó là ví dụ chứng minh cho một sự cộng hưởng nào đó (về mặt năng lượng) mà chúng ta chẳng thể nào giải thích được. Nữa là, mình rất tiện, do không phải cứ lấy ra cất vào mấy con da trên kệ nữa. Trải con da ra, là làm một mạch có khi cho đến hết sạch luôn.

Hay một sự trùng hợp kiểu khác, hay diễn ra hồi mình ở Hà Nội và Sài Gòn. Tại hồi đó Xưởng open và dễ đến hơn nên mọi người hay ghé, phần để đặt hàng trực tiếp, phần chắc vì… mê (chơi với) mình hoặc mê trà hoặc cà phê mình pha, hoặc để trốn phố xá cuồng điên ngoài kia. Theo một cách nào đấy, mọi người thấy, tự mình cũng thấy Xưởng mình luôn như một thế giới khác, khá bình yên để ai cũng coi như một góc cho mình giữa lòng thành phố xô bồ. Thì, vài lần, có vài bạn gặp nhau, xong đều aaa lên, “ơ, sao mày ở đây, sao mày cũng biết ông Sói hả?”, hóa ra, là bạn hoặc bạn thân luôn, nhưng (lại) giấu nhau về Xưởng của mình, về ông Sói, hihi. Hay, dữ dội hơn, là 2 bạn từng quen nhau lại gặp lại nhau ở Xưởng ông Sói, có bất ngờ, có thú vị khi đó, nhưng cũng có cả những ngại ngùng khi một trong 2 hoặc cả 2 dắt theo người mới… Lúc đó, chịu trận và chịu trách nhiệm giải cứu chính là mình, mình cũng không nhớ mình đã làm gì để vượt qua được những tình huống hơi nhạy cảm, tréo ngoe như vậy. Nhưng đại loại là đã tốn nhiều trà hoặc cà phê hơn bình thường.

Hay, như mình về Đà Lạt, chơi cà phê thì gặp và chơi với một cậu em, tên N. Lúc đó, N mới nói thực ra em biết anh từ hồi anh ở Hà Nội cơ tại hồi đó em cũng có thử làm da một thời gian. Mấy hôm sau, giai mới hỏi mình tiếp, ơ, anh biết Y à? - Biết chứ, khách từ những ngày đầu của anh mà… Cô ấy mới đặt hàng anh, để tặng một bạn nam, mà hủy rồi, vì chia tay. Chưa kịp tặng quà thì chia tay… - Thế ạ, anh có biết thực ra hồi đấy em biết anh là qua Y đấy… Thanh niên nói rồi cười cười ngó ngó ra đằng sau xem có ai dậy chưa. Mình thì, nghe đến đây, là hiểu hiểu rồi và chỉ thấy ôi, hóa ra là thế, trùng hợp và thú vị ghê. Thật vui khi được ở trong một phần của mấy điều khó hiểu diệu kỳ này (của vũ trụ).

Quay lại múc đích chính tại sao nhắc đến những sự trùng hợp, thì chiếc ví này là một sự trùng hợp. Bữa đó, để giải quyết cơn rơi xuống thường niên của mình cứ 6 tháng 1 lần, thì mình đi dọn xưởng. Cái Xưởng của mình luôn là ưu tiên chính mỗi khi như vậy, vì nó luôn có thứ để làm bằng tay chân, không phải nghĩ như sắp xếp lại kho da. Xong Xưởng bao lâu rồi, nhưng việc này cứ bị hoãn lại mãi. Thì trong lúc dọn kho, con da này rơi ra, mình nhặt lên rồi trải lên bàn và nhớ ra đây là 1 con da rất đẹp từ những ngày đầu làm da của mình ở Hà Nội. Có một thời gian, nó là con da, màu da “hot” nhất của Xưởng luôn. Dần dà, thì mình có thêm nhiều da hơn, nên nó bị cuốn lại và cất kỹ trong suốt mấy năm chưa từng được làm gì. Mình ngồi ngắm nhìn rồi nhớ lại những món đồ từng làm với con da, thì bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Đặc biệt, có một đơn hàng mà từ đó mình với Giang thành bạn thân tới giờ.

Lúc đó nghĩ, giá có ai đặt hàng để lại được làm gì đó với con da này thì tốt nhỉ?! Thì ngay lập tức có thật. Cô em nhắn tin, rất gấp gáp, anh ơi, em muốn làm một chiếc ví màu xanh đậm, cần đầu tuần sau thì có kịp không? - Theo lẽ thường thì không kịp đâu, mà lần này thì cô nhắn tin đúng lúc quá, nên chắc kịp đấy… Tín hiệu gởi đi, ngay lập tức được hồi đáp. Người muốn có sớm, người muốn làm, nên đoạn sau đó diễn ra trôi chảy như hạt Arabica ngon gặp nước đúng nhiệt độ và tay pha đầy say mê vậy. Thậm chí, bên giao hàng cũng tham gia luôn vào câu chuyện này bằng một hành trình thần tốc, đến mức đồ từ Phan Rang ra Hà Nội đến tay người nhận vừa đúng ngày, đúng giờ luôn.

Nhưng vẫn chưa hết, phải kể một điều nữa, cô em nhắn tin bên trên chính là Y, được nhắc đến ở đoạn bên trên nữa. Lần này, vẫn là ví tặng một chàng trai, hihi. Và nhân cuộc trò chuyện lúc đặt hàng, thì mình mới hỏi, rất có ý trêu, ê cô có biết bạn này hông? (rồi mình gởi hình N, bữa ngồi cà phê với mình).

-Ơ, sao anh lại biết ạ?

-Trùng hợp, trùng hợp nha!!!

(Đm - đời mà, phải có nhiều trùng hợp mới vui chứ!!!)

Viết gì cho nhau?
06/05/2024

Viết gì cho nhau?


[ ]/Những đường nét tự nhiên/Phải nói thật, là mình luôn bị hấp dẫn bởi những đường nét và những dấu vết tự nhiên, như m...
05/05/2024

[ ]

/Những đường nét tự nhiên/

Phải nói thật, là mình luôn bị hấp dẫn bởi những đường nét và những dấu vết tự nhiên, như mép của nguyên một con da hay sẹo ở bên trên nó. Sự hấp dẫn này vốn xuất phát chỉ đơn giản từ sự mê say của mình với thiên nhiên, nơi mà mọi thứ đều chỉ là duy nhất, dù là hòn đá, cành cây, chiếc lá. Cứ nhìn ra xung quanh mà xem, biểu hiện rõ nhất của thiên nhiên diệu kỳ là rất ít có cái gì thẳng (suy nghĩ theo nghĩa đen và thẳng lên). Những đường nét ấy luôn mềm mại, uốn lượn và dễ dịu vô cùng.

Bởi thế, nên mình luôn cố gắng mang được nhiều cảm giác của tự nhiên vào những món đồ của mình nhất. Biểu hiện dễ thấy nhất, là nếu có thể sẽ luôn cố gắng giữ lại đường cong hoặc xéo tự nhiên của mép chiếc da trong thiết kế. “Nếu có thể” ở đây, là khi trải con da ra, và tìm được vị trí cắt phù hợp để tạo ra điều đó. Và cả bởi câu chuyện của người đặt hàng nữa. Thường, đó sẽ là về những tình yêu, như trong chiếc cover này của N đặt tặng bạn chồng chẳng hạn.

N không kể cụ thể về chuyện của hai bạn. Mình sẽ thường được nghe những điều này nhiều hơn từ những cặp đôi đang yêu (chưa lập gia đình). N kể về M nhiều hơn, rằng “ổng là một người tỉ mỉ, thích chăm sóc bản thân, kiểu hơi điệu đà xíu ạ... Ổng thích sự đơn giản và mộc mạc nhưng không thiếu phần tinh tế. Ổng còn thích mùi thơm nữa ạ nên mỗi lần ra đường là ngoài vuốt keo nửa tiếng thì còn phải thơm phức như một đoá hoa. Ổng khó tính và thường thích cái gì cổ điển, old school như ông già… Ngoài ra, ổng còn thích chăm cây và nuôi chó mèo…” Nói chung, đúng như mình tưởng tượng ngay khi đọc những dòng đầu, thì N kết đoạn kể bằng “ổng giống như ông giáo già á anh Sói ơi!”

Mà buồn cười, ông giáo già này trong đầu mình hiện lên cụ thể lại là Ngạn trong Mắt biếc với chiếc kính gọng vàng, tay đeo đồng hồ Rolex chạy Cub kim vàng giọt lệ… Mà “Ngạn” này dù đã “bỏ” Hà Lan lên tàu vô Sài Gòn, rồi đổi tên thành M, gặp yêu và lấy cô gái tên N nhưng vẫn giữ được nhiều thói quen khi còn ở làng vậy. Nói chung là một chàng trai thú vị, nhiều cái dễ nhưng cũng nhiều cái khó… có vẻ giống mình, hihi. Cho nên, đến đây là đã tìm được “vibe” và tưởng tượng được ra tương đối về chất liệu, màu sắc và thiết kế rồi. Đây là một điểm khá “mấu chốt” mỗi khi mình trò chuyện để nhận đặt hàng. Mình cần ngay trong khi đó, tìm được một “sợi chỉ đỏ” kết nối hay một “đốm lửa” cảm hứng. Rất khó diễn tả, nhưng sẽ hơi giống kiểu “a, đúng rồi nó như thế này này” và có thể nhận đặt hàng này được đấy.

Quay lại chuyện của N và M. Thì tình yêu cũng là một lý do cho việc “có thể nhận đặt hàng này được”, tại mình luôn thích tình yêu. Làm nghề chừng hơn 10 năm rồi, thì phần lớn nhận đặt hàng, đều là những câu chuyện tình yêu. Mình nhìn thấy qua lời kể của N một tình yêu đầy sự trân trọng, thấu hiểu, thậm chí có phần hơi chiều chuộng. M được tôn trọng và tự do với những điều yêu thích của mình, gần như không đổi có khi từ lúc chưa quen, tới quen và lấy nhau. Có khi N cũng hông hiểu lắm “tại sao lại phải vậy”, nhưng có sao đâu, “miễn ổng vui là được”. Niềm vui vẫn là thứ quan trọng nhất trên hành trình đi với nhau mà. Mà để có niềm vui thì cần được tự do - mà để có tự do, thì phải vui… Điều này, mình đoán cũng diễn ra ở chiều ngược lại từ M tới N.

Nghĩ cũng đáng yêu, khi chữ cái đầu của tên các bạn nằm ngay cạnh nhau trong bảng chữ cái. N cũng có mong muốn khá rõ, là 2 chữ M N được lồng vào nhau và nằm chính giữa của món đồ. Mong muốn duy nhất này ban đầu nghĩ là dễ, nhưng sau lại thành khó một chút để diễn đạt ra trên món đồ. Cuối cùng, thì mình quyết định thay vì viết tay (mãi mà không đẹp) thì sẽ đục lỗ và khâu bằng chỉ, chỉ xanh trên nền nâu như màu của lá trên nền cây, mà của dây leo trên nền đất. Một phần của chúng cũng là đường khâu cần thiết để giữ miếng da bên trong ở vị trí cần thiết. Ý niệm về sự gắn bó và đồng hành nhờ lựa chọn và giải pháp này đã được diễn đạt đúng với ý muốn của mình.

Các nét xéo V của chữ M và \ của chữ N cũng được chọn dùng trong thiết kế ở cả mép da của nắp cover lẫn những đường cắt cần thiết. Và phải nói một chút về cái mép da của nắp cover, bởi nó chính là điều được nói đến đầu tiên trong bài viết này, cũng là điều xuất hiện đầu tiên trong đầu mình khi tưởng tượng về thiết kế, kiểu “với câu chuyện này thì phải là một đường da tự nhiên bên ngoài”. Thú vị và may mắn, khi trải con da giấu giếm bấy lâu ra thì có được ngay một đường vừa ý có thể cắt mà không phải phá cả con da (cũng sẽ hơi tiếc và đau tim lắm). Lúc này, điều kiện tiên quyết đã có, thì chỉ còn khó ở giải pháp khóa giữ nắp túi sao cho hợp lý thôi. Bởi, đường tự nhiên này chính là ý niệm về tình yêu, nên nó cần được thấy ngay lập tức khi nhìn vào và không bị “cản trở” bởi dây gài hay nút bấm nào. Sau một hồi, tức cũng vài ngày “tranh đấu” của chừng 10 phương án được bày ra trên bàn thì chiến thắng chung cuộc là nút hít nam châm - thứ có vẻ là đơn giản nhất, nhưng hóa ra lại giải quyết được nhiều khúc mắc nhất, trong đó có cả việc đóng mở dễ dàng nhưng vẫn phải chắc.

Còn về sự đơn giản, thì vẫn là điều mình theo đuổi suốt chục năm nay và chưa bao giờ thôi đau đầu vì nó. Bởi mỗi câu chuyện thì đều cần những giải pháp đơn giản khác nhau. Có như thế, thì mới tạo ra thứ phù hợp và thuộc về thực sự với người dùng được. Đơn hàng và những gì mọi người thấy (qua hình chụp và lời kể) ở đây là một ví dụ khá rõ ràng cho những điều này. Kiểu như, từ một người nhìn, hay người nhận, người dùng khi nhận được, cầm lên thì phải là “ơ, trông nó (đôi khi là có vẻ) đơn giản thế nhỉ…”. Còn chỉ có ai làm mới thực sự biết và hiểu của quá trình hiện thực hóa những gởi gắm nó thế nào thôi. Nhưng mà làm nghề mà cần phải như vậy, phải như leo núi ở Nepal vậy, mới thú vị chứ.

Cuối cùng, thêm một fact về chiếc cover này, thì ngoài đường da tự nhiên, thì điều tiên quyết thứ 2 chính là một miếng da nguyên, không ghép nối. Cả cover bên ngoài và dây rút bên trong chính là cắt từ một miếng mà ra. Như tình yêu (lại tình yêu, hihi) cũng luôn nên như thế, tự nhiên và liền mạch. Điểm nhấn duy nhất có thể thấy là logo tên của M được khâu ở mặt trước bằng chỉ vàng đậm. Logo này cũng ông Sói tự “bịa” ra cho các bạn (bởi được phép tùy ý mà). Mà cũng mất thời gian nhiều cho điều này, hơi ngang ngửa với một ông designer được đặt hàng chứ không đùa. Còn tại sao màu vàng, thì là bởi đã có màu nâu, xanh lá nên thêm vàng, như kiểu cái cây (tình yêu, lại tình yêu) nở hoa vậy. Chỉ có, bông hoa này có hình… vuông thôi.

Xuyên suốt của cả thiết kế này là ý niệm về tình yêu và sự tự nhiên, nên sau đoạn dài tìm cách diễn đạt cho thỏa thì đoạn làm diễn ra tương đối trơn tru và liền mạch. Mình pha cà phê, mở chút nhạc citipop rồi ngồi làm, có đoạn cảm giác y như đang nằm trên phao và bồng bềnh trôi trên sông vậy. Lâu lắm mới có lại điều này khi làm việc, nên rất xin yêu thường và cảm ơn những gởi gắm của cô gái tên N dành cho chàng trai tên N cùng câu chuyện của 2 bạn. Một phần lý do khác, có thể vì các bạn cũng đang ở Đà Lạt, nơi chốn thân quen và yêu thương của mình, thật vui khi được làm đồ cho lại thêm một chuyện tình Đà Lạt, hihi.


1 - Mọi con số đều có lý do của nó. 8x8, 5x5... Nên, chỉ lệch chỉ 1mm là biết ngay. Chỉ sai một mm là mọi thứ sẽ khác đi...
16/05/2020

1 - Mọi con số đều có lý do của nó. 8x8, 5x5... Nên, chỉ lệch chỉ 1mm là biết ngay. Chỉ sai một mm là mọi thứ sẽ khác đi ngay. Khi những con số đúng, thì mọi thứ tiếp theo sẽ đều đúng cả.

2 - Thứ cuối cùng thành hiện thực thường trông rất giản đơn như thể ai cũng có thể thiết kế ra, ai cũng có thể làm ra. Nhưng sự giản đơn ấy đến từ rất nhiều trò chuyện, thấu hiểu và thử nghiệm.

3 - Công việc ta làm, thứ ta làm là cách để biểu đạt chính ta. Ta thế nào, thứ ta làm ra sẽ như vậy. Cách ta làm một thứ là cách ta làm nhiều thứ.

4 - Cái tôi đóng góp rất nhiều trong quá trình biểu đạt hay sáng tạo nghệ thuật của mỗi người. Càng ít cái tôi, thì sự đóng góp càng nhiều.

5 - Chúng ta không cần những công trình, sản phẩm để đời, ghi dấu. Tất cả những thứ ta làm, lần lượt chính là cuộc đời ta, là cách ta sống mỗi ngày.

6 - Mọi sự chậm trễ đều có lý do, mọi sự chờ đợi đều có giá của nó. Thường, thì là vì thiết kế, sản phẩm chưa đủ tốt để thực hiện.

7 - Thời gian chỉ mang tính tương đối. Thường là rất lâu, khi phải "chờ đợi". Và rất nhanh, khi đã hoàn thành rồi. Và không là gì cả, khi không thấy đó là "phải chờ đợi". Khi nào đến lúc xong, nó sẽ xong.

8 - Cái cần nhất là sự thấu hiểu, trân trọng và tôn trọng nhau. Bởi, cách ta đối với người, cũng là ta đối với chính ta.

9 - Lý thuyết (văn) chỉ là bước đầu của con đường. Sự tư và tu (thực hành) mới mang đến được những kết quả thực sự. Làm một món đồ, cũng là cách để thực hành mỗi ngày. Càng tốt, nếu có "đề bài" khó.

-

- Sói.



"Tôi muốn một chiếc dây lưng không có mặt, màu xám, giản đơn". Đó là yêu cầu từ Land, gã bạn tôi. Trong số tất cả những ...
15/05/2020

"Tôi muốn một chiếc dây lưng không có mặt, màu xám, giản đơn". Đó là yêu cầu từ Land, gã bạn tôi.

Trong số tất cả những bạn khách của Xưởng, thì hắn là kẻ mưu cầu sự giản đơn có lẽ là cao nhất. Một phần, có lẽ đến từ cái nghề kiến trúc sư của hắn. Nhưng tôi nghĩ, phần lớn, đến từ chính hắn và cái việc hắn biết tôi sẽ chịu làm (ý là "bắt nạt" được tôi). Bởi tôi, cũng thế, đi tìm sự giản đơn trong những thiết kế, sản phẩm của mình. Chẳng khác gì hắn cả. Chỉ có điều, là thời gian chờ đợi, nếu so với dòng đời ầm ã ở cái thành phố này, thì cũng hơi lâu một tí. Thật, chỉ một tí, tức hơn 1 năm 1 tí thôi, chứ mấy.

Thực ra, đến đoạn chính thức bắt tay vào làm rồi (cắt, đục, khâu, hoàn thiện...) thì cũng nhanh thôi, một hai ngày là xong. Nhưng, sự lâu, đến từ việc bên cạnh yêu cầu không có mặt, thì còn là về da. Sau cái hồi xưa chỉ thích màu đen, thì giờ hắn chuyển sang màu xám (ghi nữa), nên rất muốn có da màu đó cho các món đồ của mình. Lâu, để tìm da. Tìm xong rồi, thì đến phần thiết kế, hay thuật ngũ gọi là "đi tìm giải pháp cho mong muốn của khách hàng".

Giải pháp được đưa ra, có 1) là vít nấm, 2) là nút bấm và đều xoay vào trong. Lúc đó, đuôi dây thay vì nằm trên (sau khi xỏ qua mặt như dây lưng bình thường), thì sẽ nằm dưới, đầu dây, và được giữ bởi nút hoặc vít và con đỉa đầu tiên. Sau khi thử (test) hai cách trên da thực tế, thì quyết định chọn vít nấm, bởi nút bấm dù bấm vào, bật ra dễ dàng hơn, nhưng đồng nghĩa với việc giữ cố định dây kém hơn. Chỉ cần hít thở mạnh một chút cũng có thể tuột ra rồi (chống chỉ định bạn nào bụng to, nhiều mỡ, hihi). Vít nấm, sẽ giữ dây chắc hơn, nhưng cũng thành tháo ra khó hơn.

Với một sợi dây mỏng hơn, tầm 2mm, thì việc tháo vít khỏi lỗ gài không phải là vấn đề. Nhưng ở đây, với tầm 4mm, độ dày phù hợp nhất, thì nếu cứ cố dùng sức để kéo ra, sợi dây chắc sẽ chỉ tồn tại được mấy bữa là hoàn toàn biến dạng. Nên, phải cần một cách mở hợp lý nhất cho vít nấm đối với sơi dây này. Thế là lại cần phải test thực tế, và cuối cùng cũng ra. Đó là thay vì kéo, thì chỉ việc luồn một ngón tay vào đầu vít nấm, rồi đẩy ra, sẽ dễ dàng và ít giày vò nhất. Và để tìm ra được, thì phải hy sinh nguyên một sợi dây.

Rồi đến phần test sợi mex lót bên trong xem đủ dẻo và không làm da bị nhăn khi uốn cong không, cũng tốn thêm một chút da và thời gian kha khá nữa. Thành ra, muốn nhanh cũng không được, khi đó là một đề bài (yêu cầu) rất mới. Với các món đồ khác cũng vậy, cho đến khi thực sự ưng ý, thì mới được "xuất Xưởng". Nên, cần nhất, là sự hiểu của mọi người khi đặt hàng, chứ có phải tôi hem muốn hoàn thành sản phẩm sớm đâu. Hàng lúc nào cũng dài, nên xong món đồ này, thì mới đến được món đồ khác.

Cho nên, phải thực lòng, có được một vị khách kiên nhẫn như gã Land này, là quý lắm. Chứ chưa nói đến việc hắn có những mong muốn rất rõ ràng, gout rõ ràng cũng khiến tôi có rất nhiều cảm hứng trong việc làm đồ.
...

Quay lại chuyện sợi dây. Cơ bản, cho đến lúc lên film, chụp tấm hình này, cũng là kiểu cuối của cuốn film trong máy, thì mọi thứ xong cả rồi. Tôi thở phào, hoan hỉ gói lại, và nhắn hẹn Land mai tôi mang theo cà phê ghé qua giao ông cái dây lưng trước, mấy hôm nữa cái ví sau... Hm, mọi thứ sau đó đều rất ổn, hai thằng drip cà phê xong thì thử dây lưng và nhận ra, dây bị ngắn. Đúng vậy, dây bị ngắn so với cái bụng hắn. Xong, chuyện xin tạm dừng ở đây, để tôi khóc đã, huhuhu.

- Sói.

P.s: Ảnh được chụp bởi gã brewer mộng mơ của Tiệm Cà phê Một bàn

- "Crush nhận xòi anh ơi, thích mê ạ :))))) (Nhưng) ủa, mà sao có đường chỉ cam (hả anh) :))))) Anh đánh dấu cho khác hử...
06/03/2020

- "Crush nhận xòi anh ơi, thích mê ạ :)))))

(Nhưng) ủa, mà sao có đường chỉ cam (hả anh) :))))) Anh đánh dấu cho khác hử?"

- Mọi chi tiết đều có lý do của nó. Nhưng mà anh mày... không nói đâu. Thích là được rồi, còn gì!
..

Nằm trong những món đồ cuối cùng được làm ở Xưởng // Sài-Gòn. Chỉ một tháng nữa thôi, chữ Sài Gòn sẽ được thay bằng Dalateria rồi. Trại, nơi sẽ có Xưởng, có Tiệm cà phê Một bàn và một căn gác nhỏ đủ cho dăm ba đứa "trại viên" ở "nội trú"... nằm ở một nơi ngang lưng đồi chè trông xuống thị trấn hoàng hôn buông, đèn lên lấp lánh...

Chúng ta sẽ gặp nhau khi đó. Hoặc sớm hơn, ha!

x

“- Ôi, bọn em quen nhau kiểu như phim vậy. Kể anh nghe, bữa đó em đi hội thảo ở khách sạn đấy, xong nhặt được cái ví. Em...
02/08/2019

“- Ôi, bọn em quen nhau kiểu như phim vậy.

Kể anh nghe, bữa đó em đi hội thảo ở khách sạn đấy, xong nhặt được cái ví. Em cũng không hiểu sao giữa rừng người thì người nhặt được ví lại là em. Em mở ra thì thấy là của một bạn người Nhật, nên liền mang gởi cho lễ tân khách sạn. Mấy hôm sau, thì bên đó gọi nói là không thể gởi cái ví sang Nhật trả lại cho bạn kia được, kêu em qua lấy lại nó. Thế là em đành qua lấy, vì trong ví có mấy giấy tờ em thấy khá quan trọng, nếu phải đi làm lại thì chắc sẽ cực lắm, nên em viết mail gởi bạn ấy theo địa chỉ em tìm thấy ở cái namecard trong ví. Bạn ấy trả lời ngay sau đó, rất ngạc nhiên và cám ơn em. Lúc đó em cũng đang chưa biết gởi ví qua cho bạn làm sao, thì tự dưng em có chuyến đi Nhật. Thế là em hẹn bạn 2 tuần sau đó ở Tokyo, để trả lại cái ví.

Anh biết không, bạn ấy thì không ở Tokyo, nên để gặp em, bạn cũng phải đi từ khá xa đến. Kể cũng cực. Gặp xong bạn ấy hẹn em đi cà phê để cảm ơn. Xong rồi biết em cũng không có ai quen ở đây, thế là bạn ở lại, gợi ý dẫn em đi chơi. Bọn em đi chơi, mà rồi toàn em nói, tại bạn chẳng nói gì mấy. Ấn tượng đầu tiên với em chính là sự kiệm lời vô cùng ấy. Nó có lẽ là tính cách chung của người Nhật với người lạ, sau này em mới nhận ra. Nhưng sau này, khi quen dần rồi, thì bạn ấy cũng nói nhiều lên, và em bị ấn tượng thứ 2, là bạn nói tiếng Anh rất rất tốt. Em cũng từng có bạn người Nhật, nhưng ai cũng thực sự dở tiếng Anh, kiểu không chịu học vậy, đến mức hồi làm chung, bọn em gần như không thể giao tiếp được với nhau. Cho đến khi gặp bạn này, thì quá bất ngờ…

Vì tiếng Anh tốt, nên bọn em hiểu nhau hơn. Và hóa ra, giữa hai đứa có quá nhiều điểm chung. Những điểm nào không chung, thì giống như là bù đắp cho nhau vậy… Rồi sau lần đó, em về nước, bọn em vẫn giữ liên lạc, nói chuyện thường xuyên với nhau. Rồi thì yêu nhau. Trời ơi, em quả thực chưa bao giờ nghĩ mình sẽ quen một chàng trai Nhật Bản cả. Tại hồi trước, em có ấn tượng không tốt với mấy bạn Nhật làm chung công ty (vì nói tiếng Anh dở…). Thế mà rồi, lại quen anh ấy, theo một cách không thể tưởng tượng được nhất. Và kể ra cũng vô cùng thú vị nữa. (Cười).



- Em đang học tiếng Nhật, ôi, nó thực sự khó anh à. Em cũng chuẩn bị tâm lý cho việc sống ở Nhật một thời gian sau khi kết hôn rồi. Sẽ là một bước ngoặt lớn trong đời em… Đang từ sống 1 mình, sẽ chuyển sang chế độ 2 mình. Em ở một mình mấy năm nay rồi, cũng thành quen. Quen kiểu tự do. Anh ấy cũng thế. Thành ra, bọn em yêu xa cũng không vấn đề gì lắm. Cứ khoảng một tháng, nhớ nhau thì hoặc em bay qua đó, hoặc anh ấy bay sang Việt Nam. Như thế cũng thật tốt, vì ai cũng vẫn có thời gian riêng… Đang từ việc ở Việt Nam, văn hóa cởi mở, đồ ăn phong phú, gần gia đình các thứ, sẽ chuyển sáng một vùng đất khác hẳn...

- À, kể anh nghe, bên cạnh việc em học tiếng Nhật, thì anh ấy cũng rất cố gắng học tiếng Việt nữa. Em ấn tượng nhất là lần anh ấy về ra mắt gia đình em. Trước đó, ngày nào ảnh cũng kêu em dạy những câu như “Cháu chào bà, bà tên gì, bà có khỏe không, cháu yêu bà lắm…” khi biết em vẫn còn bà nội. Và, sau đó rất cố gắng để nói cho bà nội em nghe những câu đó, dù là biết nhà em ai cũng nói được tiếng Anh. Bà nội em thì thích lắm, rồi còn rất tinh ý, khi trả lời lại bằng những câu đơn giản, đoán là anh ấy sẽ hiểu được. Còn em thì bị xúc động vô cùng… Khi lấy nhau mà khác biệt nhau quá nhiều thì sẽ khó khăn và đáng sợ lắm. Anh ấy rất cố gắng tìm hiểu văn hóa Việt Nam và nói tiếng Việt, nên thành ra cũng là động lực cho em học tiếng Nhật và hòa nhập với văn hóa Nhật....

- Anh làm cho em dây cho chiếc đồng hồ này nhé. Bữa em thấy anh ấy đeo, mà dây cũ quá rồi. Anh ấy nói đây là cái đồng hồ anh ấy vô cùng yêu thích, nên em muốn thay dây cho nó. Đồng hồ đẹp, cần có dây đẹp và tốt, để tôn nhau lên, và cả tôn người mang nó nữa. Bữa trước anh làm cái ví kia, anh ấy thích lắm. Nên em liền nghĩ tới anh khi muốn thay dây cho cái đồng hồ này. Nên, anh làm cho em nhé. Làm sao cũng được, miễn là đẹp…”

-

Những dòng trên chính là chuyện của L., một cô gái Sài Gòn duyên dáng kể cho gã thợ da tôi nghe. Em từng ghé Xưởng, đặt một chiếc ví cho bạn trai, giờ thì thành chồng rồi. Tôi vẫn nhớ chiếc ví đặc biệt và thú vị đó. Lúc đó, vì vội vàng, mà cũng chưa được nghe em kể chuyện của mình. Giờ thì được nghe, và vui lây vô cùng với câu chuyện tình của em. Giữa 7 tỉ người trên Trái Đất này, mà tìm được nhau như thế, thì còn gì bằng. Đúng hem?

Vậy đó, tôi cứ ngồi im đây, ở Xưởng, mọi người sẽ ghé qua, mang theo những câu chuyện. Và những câu chuyện chính là niềm cảm hứng lớn nhất dành cho công việc này của tôi. Tôi luôn tin, những món đồ được làm bằng tay, tạo ra từ những câu chuyện, mang theo những câu chuyện sẽ là những món đồ đẹp nhất và có nhiều cảm xúc nhất… Và, dù sẽ chẳng thể xảy ra, nhưng giả sử nếu một ngày nào đó, tôi chỉ làm mà không có những câu chuyện, thì hẳn lúc đó tôi và những món đồ chắc là sẽ chán lắm. Chỉ cần tinh ý, tinh tế, là sẽ nhận ra ngay thôi mà, đúng không?

À, chưa kể, đây cũng là một trong những cái đồng hồ cho tôi nhiều cảm xúc nhất khi làm dây. Tại nó đẹp quá, lâu lắm rồi tôi mới gặp một cái đồng hồ đẹp thế này. Đúng là “swiss made” luôn có giá của “swiss made”. Đến mức, làm xong, vì cùng size dây với đồng hồ của tôi, mang lên tay xong vừa quá và hợp quá mà trong đầu tôi còn thoáng qua ý nghĩ bất thiện làm sao giữ được cái đồng hồ này làm của riêng nữa. Dù chỉ vài giây ngắn ngủi, những vẫn thật tội lỗi làm sao! Đúng là, đôi khi cái đẹp luôn là nguyên nhân hay vẻ ngoài của những tôi ác mà!



Mùa atelier card năm nay.Hạnh phúc nhất của một kẻ làm da, đó là những món đồ mình làm ra được trân quý như một người bạ...
24/07/2019

Mùa atelier card năm nay.

Hạnh phúc nhất của một kẻ làm da, đó là những món đồ mình làm ra được trân quý như một người bạn. Hạnh phúc nhất của một kẻ chụp ảnh là những khoảnh khắc mình ghi lại được chia sẻ lại và đón nhận. Hạnh phúc nhất của một kẻ vừa làm da vừa chụp ảnh, là được in ảnh ra thành postcard, đóng gọi kèm với món đồ... ép khách (thực ra toàn là bạn) phải nhận chung cả hai thứ, mới chịu, không nghỉ chơi.

Từ giờ tới cuối năm nay, mọi packaging ở Xưởng sẽ đều thế, dù món đồ nhỏ hay to, dù cái hộp giấy nhỏ hay to nhé! Và cả, sẽ tặng riêng cho bạn bè ghé Xưởng chơi, bất kể là qua mà hem đặt đồ gì ha (có bao giờ cần đâu, qua gặp được nhau là thương lắm rồi).

Thương mến,

Gã thợ ham chơi, tên Sói.

Tôi khoe bạn, mới tìm được miếng da đẹp lắm. Ngày xưa hồi mới làm da, mua được mấy miếng nhỏ, quý ơi quý, để dành làm mấ...
18/12/2018

Tôi khoe bạn, mới tìm được miếng da đẹp lắm. Ngày xưa hồi mới làm da, mua được mấy miếng nhỏ, quý ơi quý, để dành làm mấy đồ cho mình. Xong cũng bị mua lại hết, vì cũng toàn người mình quý. Cái da này có một mùi thảo mộc cực kỳ thơm và dễ nhận ra, dùng thì sẽ lên màu đẹp kinh khủng. Cho nên, sau 4 năm, tự dưng nhặt được trong kho da nọ thì mừng vui khôn xiết.

Nhưng là tôi trót dại, đi khoe nó. Nó hỏi tôi đủ làm 2 cái ví không. Nói có, nhưng là ví đơn giản thôi. Thế là nó năn nỉ, làm cho nó 2 cái ví đi. Một nó dùng, một bạn gái dùng. Nó thì chắc chắn là thì hiện tại rồi, chỉ có bạn gái là thì... tương lai thôi. Thế là tôi xiêu lòng, dứt ruột tiếc mà làm ví cho nó (thay vì cho mình). Nó bảo, tao sẽ mang ví của mày đi xuyên Việt, cho đến khi cái ví tao lên màu, tao sẽ tìm thấy cô gái của mình để tặng ví...

Tôi làm xong, giao cho nó xong chỉ biết chúc nó may mắn. Khổ thân, nó đẹp trai, gương mặt sáng láng thế mà hóa ra cô đơn cũng lâu rồi.

Hôm nay thì nó nhắn tin, bảo tao tặng cái ví thứ 2 rồi. Nhưng mà hình như sai sai mày ạ, màu vàng là màu tình bạn, nên bọn tao vẫn lưng chừng quá. Tôi mới bảo nó, mày quên mất tao bảo là da này sẽ lên màu à. Cái màu nó lên sẽ là một màu nâu rất đẹp đấy. Thôi thì ráng lên, bao giờ cô ấy dùng ví đến lên màu, thì chúng mày sẽ yêu nhau thôi.

Hoặc là chưa kịp yêu thì đã "chia tay". Hihi!

Thôi đùa đấy, nâu như là màu đất, màu của ấm êm, bền vững, của một tình yêu sâu sắc nhẹ nhàng. Hãy cứ tin vào điều đó nha!
..

  một ngày tháng 11 khi bắt đầu làm việc lại sau những ngày rong chơi.Nỗi khổ của việc vừa làm sếp vừa làm nhân viên là ...
13/12/2018

một ngày tháng 11 khi bắt đầu làm việc lại sau những ngày rong chơi.

Nỗi khổ của việc vừa làm sếp vừa làm nhân viên là đây. Thực lòng tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để dọn dẹp cái đống hỗn độn đẹp đẽ này cả, phải chi đốt quách 1 phát được thì đã đốt rồi. Nên tôi đã ngồi yên để nghĩ từ sáng tới giờ mà vẫn chưa chán (ý tôi là chưa ra) đây.

Rồi tôi lại đang nghĩ, chả nhẽ lại đăng tin tuyển coworker (thực ra sẽ là đệ tử, học trò, chân sai vặt) tiếp? Tôi có nên tiếp tục đi lừa đào mấy đứa nhỏ nữa không ta? Mà lừa xong, đứa nào cũng hạnh phúc với cái Xưởng này mới kỳ chứ. Để rồi lúc đó, tôi hay nghĩ, có khi mình bị mình lừa, mới đúng cơ.

S.

Tôi rời khỏi Sài Gòn, mang theo 2 món đồ này, khi đó còn tươi mới lắm (vì mới làm xong). Mỗi lần trước khi đi đâu, tôi t...
13/12/2018

Tôi rời khỏi Sài Gòn, mang theo 2 món đồ này, khi đó còn tươi mới lắm (vì mới làm xong). Mỗi lần trước khi đi đâu, tôi thường làm cho mình cái gì đó, để ghi nhớ, để test một thiết kế mới nào đó hay để kiểm nghiệm độ lên màu (patina) của miếng da đó. Một món đồ da, chỉ đẹp nhất khi qua thời gian sử dụng. Mồ hôi, sương gió, nắng mưa và thói quen sẽ tạo ra một thứ màu độc nhất và riêng nhất cho sản phẩm. Nhìn vào nó, ta sẽ phần nào đoán được người dùng nó là ai, như thế nào.

Chiếc ví và sợi dây lưng này của tôi, sau 2 tháng, đã lên màu thật đẹp rồi. Cũng là lúc tôi cần quay lại Xưởng để đánh xi, bảo dưỡng chúng sau những ngày lang thang cùng tôi và cả tôi làm việc một chút, vì những lời hẹn đặt hàng tôi khất lại hồi tháng 9 tới giờ, trước khi lại đi tiếp.

Và tôi đã quay lại rồi đây, giữa Sài Gòn rộn ràng, hoa lệ và cả đầy những nỗi buồn vu vơ. Nên, thôi hẹn mọi người từ ngày mai, ta làm nhau vui bằng những gặp gỡ, nhé! Ở Xưởng hay ở những món đồ Sói làm.

Thương mến,

🐺

T.b: ảnh tôi chụp trong một chiều thu trầm buồn trong những ngày lang thang, bên một làng chài nhỏ tan hoang xơ xác.

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Xưởng của Sói posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share