Mẹ Kế Yêu Hoa

Mẹ Kế Yêu Hoa Đến đây và tận hưởng thôi nào =))

30/05/2020

Tui sẽ để đây và không nói gì nhìuuu =))
Cre : r_uuno

Ta là ad thứ 2 của page 😊 Mọi người hãy nhận xét về đoản của ta đi 😘
26/05/2017

Ta là ad thứ 2 của page 😊
Mọi người hãy nhận xét về đoản của ta đi 😘

《Tam Kiếp 》🐙TG: Louis Linh🐙 Thể Loại: CổTrang, Ngược, Se🐙 Tình Trạng : Đã Full[ Thích Thì Like page ủng hộ nha] Chương 1...
26/05/2017

《Tam Kiếp 》
🐙TG: Louis Linh
🐙 Thể Loại: CổTrang, Ngược, Se
🐙 Tình Trạng : Đã Full
[ Thích Thì Like page ủng hộ nha]
Chương 1 : kiếp thứ nhất
Nàng là Cửa Vĩ Hồ tu luyện ngàn năm trên núi, trong một lần vô tình được hắn_ Thái tử của nước Đông Diệu cứu thoát một mạng.

Từ đó về sau, hai số phận gắn kết với nhau, nàng một phần vì muốn báo ân, nên nguyện ý đi theo hắn, dùng pháp lực của mình để giúp hắn giành hoàng vị.

Hắn nói hắn yêu nàng, nàng tin hắn giúp hắn làm những điều gian ác, phản lại luật trời nàng đều cam tâm tình nguyện làm dù biết một khi làm trái với luật trời sẽ bị quả báo.

Hắn muốn nàng hi sinh cả bộ tộc của mình để trợ giúp hắn đánh trận, nàng nhìn cảnh những anh em trong gia tộc mình đầu rơi máu chảy mà lòng đau như cắt.

Đến khi hắn đã giành được hoàng vị, lên ngôi hoàng đế. Hắn lại tuyệt tình phế hết công lực của nàng biếm nàng vào lãnh cung, đưa người con gái hắn thực sự yêu trở thành Hoàng Hậu của hắn.

Những ngày trong sống trong lãnh cung lạnh lẽo, nàng mới chợt nhận ra rằng thì ra trước giờ hắn chưa từng yêu nàng, hắn chỉ lợi dụng nàng, lợi dụng gia tộc nàng để đạt được ngôi vị mà hắn hằng mơ ước.

Nước mắt nàng rơi xuống, từng giọt từng giọt như những hạt chân trâu lấp lánh. Lòng nàng lạnh đến tận xương tủy, trái tim như bị ai đâm từng nhát từng nhát đau nhức không nguôi.

Tưởng chừng như nửa đời sau của nàng phải ở trong nơi lãnh cung lạnh lẽo, không bóng người này, không bao giờ gặp lại hắn nữa. Nhưng không, một lần nữa hắn tới tìm nàng, hắn muốn nàng ở bên cạnh hắn, hắn nói hắn nhận ra rằng hắn rất yêu nàng, không thể sống thiếu nàng.

Tin.. nàng vẫn tin hắn theo hắn về cung điện xa hoa của hắn, ngày ngày hầu hạ bên cạnh hắn, tuy Hoàng Hậu vẫn thường gây khó dễ cho nàng nhưng vì muốn được ở bên hắn nàng vẫn chịu đựng, chịu đựng nàng nhục nhã, chịu đựng nàng ta hãm hại.

Không lâu sau đó, nàng đột nhiên có thai, nàng sờ nhi tử còn chưa thành hình trong bụng mình khóe môi không tự chủ được nâng lên nụ cười hạnh phúc thật sự. Nàng vui mừng nói với hắn rằng hắn sắp được làm cha, lúc đó nét mặt hắn hơi chấn kinh sau đó lại trở nên vui mừng ôm nàng thật chặt vào lòng. Nàng ở trong lòng hắn nhìn nụ cười của hắn khóe môi lại nâng lên một nụ cười.

Nhưng nàng còn chưa kịp vui mừng lâu thì trong một buổi yến tiệt, bất ngờ có thích khách hành thích hắn, nàng nhìn mũi kiếm sắp đâm vào hắn, không hề suy nghĩ chạy tới trước mặt hắn hứng chịu mũi kiếm xuyên qua bụng mình, nàng ngã xuống đất, tay ôm bụng mình, khóc nức nở.

"Hài... tử.... của.... ta... ư... hài.. tử... ức" Nàng ôm bụng bàn tay dính máu không ngừng run rẩy cố gắng níu lấy tay áo của hắn cầu xin: "Xin... chàng... hãy... cứu... lấy... hài.... tử... ức... ức".

Hắn nhìn nàng, ánh mắt có mơ hồ run rẩy, khóe môi run run dương như muốn nói gì đó, cho tới khi nàng ngất đi chỉ mơ hồ nghe được 3 chữ ' Ta xin lỗi'.

Từ khi mất đi hài tử, nàng cứ như người không hồn, không hề để ý đến ai, hay bất cứ chuyện gì ngay cả hắn.

Hắn cũng nhiều lần đến thăm nàng, nhưng cũng chỉ ngồi ở một bên, im lặng một lúc lâu rồi thở dài bỏ đi.

Khi hắn mới vừa đi thì hoàng hậu tới, nàng ta nhìn nàng, nở nụ cười lạnh.

"Nhìn ngươi đáng thương như vậy ta sẽ phá lệ nói cho ngươi một bí mật. Ngươi có biết vì sao trong buổi yến tiệc được bảo vệ nghiêm ngặc như thế lại có thích khách không? Ngươi có biết vì sao con của ngươi lại mất không.... hahah... đó là vì hắn, người mà ngươi một lòng yêu thương đã dày công sắp đặt, chỉ vì không muốn đứa nghiệt chủng của ngươi ra đời... hahaha".

"Ngươi nói bậy!!! Làm sao có thể... làm sao... làm sao có thể như vậy được. Ta không tin... ta không tin" Nàng điên cuồng hét lên với nàng ta, đôi mắt vô hồn dần dần nhuộm thành màu đỏ, nàng nhìn chằm chằm nàng ta hét lớn : "Ngươi nói dối ta muốn giết ngươi!!!".

Tiếp ngay sau đó nàng đưa tay bóp cổ nàng ta, đôi mắt nàng ngày càng điên cuồng, nàng nhìn nàng ta thoi thóp dưới tay mình, khẽ nở nụ cười.

"NGƯƠI LÀM GÌ VẬY!!!" Lúc này một tiếng rống tức giận truyền tới, hắn tức giận nhìn nàng đang dùng tay bóp cổ nàng ta, một tay nhanh chóng vận công lực đánh một chưởng lên người nàng.

"AAAA...." Nàng nằm trên đất, miệng không ngừng hộc máu, nhìn hắn ôm nàng ta ở trong ngực, không ngừng vận công cứu sống nàng ta, nụ cười chua xót xuất hiện trên giương mặt tái nhợt của nàng.

Đang lúc này, hắn đột nhiên đặt nàng ta xuống, tức giận đi tới bên nàng, một tay nhấc nàng lên, ánh mắt lạnh lẽo pha lẫn tức giận nhìn nàng.

"NGƯƠI MAU CỨU NÀNG, MAU CỨU NÀNG CHO TA!!!"

"Đư...ợc"

Hắn thả nàng xuống, ánh mắt hiện lên vẻ nghi ngờ nhìn nàng, nàng cười lạnh đáp lại hắn.

"Nếu.... muốn... ta... cứu... nàng... ấy... thì... ngươi... hãy... ra... ngoài.... đi.... khi nào....ta... gọi... ngươi hãy vào..." Nói xong nàng thở dốc, thân hình như muốn ngã xuống nhưng nàng vẫn cố gắng chống cự.

"Được, nếu nàng dám giở trò gì ta sẽ không tha cho nàng" Hắn nhìn nàng một lúc lâu sau đó mới xoay người đi ra.

Nhìn bóng lưng quyết liệt của hắn nàng nở nụ cười khổ, đi đến bên cạnh người phụ nữ đang nằm dưới đất, nàng một tay đặt trên người nàng, một tay cố gắng vận pháp lực đẩy nguyên đan ra ngoài đưa vào trong miệng nàng ta.

Làm xong tất cả mọi thứ, nàng yếu ớt nằm dưới đất, cả người lân lân như sắp tan biến đi, nàng nhìn ra ngoài cửa cười thê lương, vì hắn viên nguyên đan còn sót lại để giữ mạng nàng cũng cho đi rồi.

Nước mắt nàng rơi xuống, từng giọt từng giọt chảy trên mặt đất, trên mặt nở một nụ cười như được giải thoát, nàng chậm rãi nhắm đôi mắt lại.
=====
Chương 2: Kiếp 2
Kiếp này hắn là thư sinh nghèo, còn nàng chính là vợ của hắn.

Vài năm trước, gia đình nàng trên đường đi thăm cố nhân thì bị bọn đạo tặc giết chết, nàng may mắn chạy thoát được. Trong lúc sức cùng lực kiệt, nàng gặp hắn được hắn ân cần giúp đỡ, nhận được sự chăm sóc ôn nhu từ hắn, nàng đã đem lòng yêu hắn.

Chung sống với nhạu tới nay đã được 5 năm, nhưng nàng và hắn vẫn chưa có đứa con nào. Vì việc này nàng luôn bị mẫu thân của hắn rầy la, mắng chửi, người trước giờ vẫn luôn không ưa nàng, luôn đối xử không tốt với nàng chỉ vì nàng là một đứa mồ côi không danh không phận, không xứng với hắn, nàng sẽ cản trở sự nghiệp của hắn.

Nhưng nàng vẫn chịu đựng, luôn cố gắng đối xử thật tốt với mẫu thân chỉ mong người có thể chấp nhận nàng.
---------------------
Thời gian thắm thoát trôi qua, đã đến lúc hắn phải đi thi khoa cử, hắn nói nàng đợi hắn, đợi hắn trở về. Nàng tin, tin hắn sẽ trở về với nàng, tin hắn sẽ không làm cho mẫu thân và nàng thất vọng.

Từ lúc hăn đi cho tới bây giờ đã được 1 năm. Hôm nay, chính là ngày hắn trở về, nàng nghe được từ mẫu thân rằng hắn đã đậu trạng nguyên, và rất được hoàng thượng coi trọng, lòng nàng vô cùng vui sướng, cuối cùng chàng cũng đã hoàn thành tâm nguyện của mình.

" bùm bùm" Nàng bỗng dưng nghe thấy tiếng trống từ xa vọng lại, biết rằng hắn đã về tới nơi, nàng vừa vui mừng vừa lo lắng chạy nhanh ra ngoài. Nàng không thể chờ được nữa, nàng muốn được gặp hắn, muốn được thấy người trượng phu mà nàng đã chờ đợi bao lâu nay.

Nhưng khi nàng chạy tới nơi thì nụ cười hạnh phúc trên môi không còn thay vào đó là sự kinh ngạc cùng đau lòng tột độ. Khóe mắt nàng đỏ lên, từng giọt nước mắt lăng dài trên má, nàng đứng lặng yên đó nhìn về phía xa xa, ở đó là một bóng hình quen thuộc mà nàng ngày đêm mong ngóng, mà bên cạnh hắn bây giờ lại có thêm một người con gái, nàng ta đầu rội kim sa óng ánh, khuôn mặt xinh đẹp tựa thiên tiên. Hai người tựa sát vào nhau, tình chàng ý thiếp vô cùng thân mật.

'Chẳng lẽ... chàng thật sự phụ bạc ta, thật sự như người khác nói chàng vì cưới công chúa mà phụ bạc ta'.

'Không.... ta không tin, ta phải hỏi chàng cho ra rõ'.

Nàng không thèm quan tâm ai, chạy đến trước kiệu, cố nén lệ nhìn hắn, cất giọng nói có mơ hồ run rẩy.

"Chàng....."

"Chàng thật sự..... muốn lấy nàng ta"

Hắn nhìn nàng, ánh mắt nhanh chóng xoẹt qua một tia run rẩy và một tia đau lòng, qua một hồi thật lâu, làm nàng tưởng chừng như hắn sẽ không trả lời. Thì giọng nói lạnh băng của hắn truyền đến làm cho trái tim nàng tan vỡ ra từng mảnh, lòng nàng lạnh đến tận cùng.

" Hahah.... " Nàng đau lòng nhìn hắn nở nụ cười thê lương, quay đầu bước đi.
_______________

Cuối cùng cũng tới ngày hắn và nàng ta thành thân, đêm đó hắn một thân hỉ bào đỏ chói, người nồng nặc mùi rượu tới tìm nàng, hắn nói hắn yêu nàng, nói nàng hãy tin hắn.

Nàng lạnh nhạt ngước nhìn hắn, bắt đầu từ lúc hắn tự mình nói với nàng rằng hắn muốn cưới nàng ta thì lòng nàng đã tan, tim đã nát... làm sao có thể tin tưởng hắn được nữa đây.

" Nàng.... thật sự không thể tin ta lần nữa sao. Ta thật sự yêu nàng... nàng hãy chờ.... chờ ta một thời gian nữa thôi... " Hắn tức giận nói với nàng, đôi hẹp dài tràn đày ánh lửa. Hắn một tay đẩy nàng xuống giường, xé rách quần áo của nàng, động thân một cái tiến vào bên trong nàng. Không quan tâm tới cảm xúc của nàng, một lần lại một lần xâm phạm nàng.

Nàng nằm đó, chết lặng nhìn hắn tàn phá trên thân thể mình, nàng không phản kháng bởi vì nàng biết dù cho nàng có phản kháng đi chăng nữa vẫn không lay chuyển được hắn.
--------
Thời gian dần trôi qua, nàng phát hiện mình đã có thai với hắn, nàng cười khổ sờ bụng mình.

"Con à... có lẽ con không nên đến thì tốt hơn".

Khi hắn biết tin nàng có thai, thì vô cùng vui mừng, hứa sẽ cho nàng và con một thân phận, hứa sẽ bảo vệ hai mẫu tử nàng.

Nhưng lời hứa còn chư kịp thực hiện thì hắn đã bị phái đi Giang Nam để thị sát dân tình.

Sau khi hắn đi, sóng gió bỗng ập tới, khi nàng đang ngồi trong sân hóng mát thì một đám quan sai xông tới bắt nàng tới nha muôn, còn nói nàng phản bội trượng phu thông gian với kẻ khác.

Nàng quỳ trên công đường, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào quan sai " Thảo dân bị oan mong quan trên xem xét!".

"Bụp"

"To gan.... ngươi thân là trắc phi của phò mã gia lại đi gian díu với người khác, còn có nghiệt chủng... nay lại không nhận tội"

"Bụp... người đâu giải nàng vào thiên lao giờ ngọ ngày mai hành hình".

Một loạt lời vu oan, bịa đặt đã đẩy nàng vào chỗ chết. Nàng biết chính công chúa đã bày ra chuyện này nhằm đẩy nàng vào chỗ chết, chứ không thì tại sao kho hắn vừa đi Giang Nam thì nàng liền bị bắt vào đây.

'Như vậy... cũng tốt, mối nghiệt duyên này sẽ chấm dứt, sẽ chằng còn đau khổ hay bi thương nữa'.

Nàng khẽ đưa tay sờ bụng mình, khóe mắt lại chảy xuống một giọt lệ 'Chỉ tội cho đứa nhỏ này.. còn chưa chào đời đã phải theo mẫu thân nó xuống hoàng tuyền'.
--------------------

Giờ ngọ đã đến, nàng bị treo lên một cây cột to, xung quanh chất đầy những đốm củi khô, gã bổ đầu đem dầu rưới khắp xung quanh nàng.

"Bụp"

"Hành hình"

Theo tiếng hét nàng quét mắt nhìn xung quanh, ở đó có những người đan không ngừng chửi rủa nàng. Nàng nhắm mắt lại, chịu đựng ngọn lửa cháy da cháy thịt không ngừng làm toàn thân nàng đau đớn, trong mơ hồ nàng nghe thấy tiếng hắn gọi nàng, tiếng gọi đó như chất chưa bao nhiêu đau khổ cùng thê lương.
=======
Chương 3 : Kết
Ở địa phủ, nàng đưa tay sờ bụng mình, nhớ lại 2 kiếp ở trần gian cùng hắn, khẽ nở nụ cười bi thương, nước mắt nàng lăn dài trên khóe môi.

Nàng ngẩng đầu nhìn Mạnh Bà trước mắt:
"Mạnh bà bà, xin hãy cho ta một bát canh Đoạn Tình... ta không muốn nhớ tất cả những gì về hắn cũng như yêu hắn nữa".

Mạnh bà đau lòng nhìn nàng, khẽ vuốt tóc nàng:"Con chắc chứ... haizz một khi đã vậy ta liền chiều ý con, mong là con sẽ không đau khổ nữa".

"Cảm.. ơn người" Nàng nhận lấy bát canh từ mạnh bà, không hề chần chừ đem bát canh nuốt xuống.

Từ nay, sẽ không còn yêu, không còn nhớ, không còn đau vì hắn. Cũng sẽ không vì hắn mà làm những đều ngu ngốc.

"Mạnh bà bà, tiểu nữ xin cáo từ" Nói xong cả người nàng như một luồn gió tan biến đi.

Nàng thân là Thất tiên nữ luôn theo bên cạnh hầu hạ Nguyệt Lão, trong một lần vô tình đã làm rối chỉ nhân duyên, làm cho bao cặp nhân tình đẹp đẽ tan vỡ.

Thiên Hoàng tức giận, phạt nàng phải xuống trần trải qua ba kiếp tình duyên, niếm trải hết tất cả đau thương lẫn hạnh phúc.

Đến nay nàng đã trải qua được hai kiếp, nhưng vì Nguyệt Lão nhìn đã không ngừng cầu tình vì nàng. Nên nàng được miễn một kiếp không cần luân hồi chuyển thế nữa mà phục mệnh trở lại tiên giới.

Vừa về đến cửa thiên môn, từ xa nàng đã nhìn thấy Nguyệt Lão đứng đó, hàm râu bạc trắng, đôi mắt đầy vui mừng cùng thương tiếc nhìn nàng. Nàng không kìm lòng được chạy tới ôm Nguyệt Lão, cứ như một đứa trẻ dụi vào lòng ông, tham lam nhận lấy sự ấm áp mà lâu rồi nàng chưa được niếm thử.

"Đã về là tốt rồi, tốt rồi".
----------------------------------
Ngày tháng trôi qua, nàng vẫn theo bên cạnh Nguyệt Lão như trước kia, mỗi ngày đều nhàn nhã trôi qua.

Bỗng Nguyệt Lão trở về, trên tay cầm lấy tấm thiệp hồng, ánh mắt người có chút không hiểu nhìn nàng nói rằng Ti Mệnh Tinh Quân đã trở về, Thiên Hoàng vui vẻ tổ chức yến hội, mời ông và các tiên nhân khác cùng nhau tham gia. Còn bảo nàng mau mau chuẩn bị đồ đạc cùng ông đi dự lễ.

Nàng cũng không ngạc nhiên gì, trước đây nàng đã nghe Nguyệt Lão nói, Ti Mệnh Tinh Quân làm anh em kết nghĩa của Thiên Hoàng, hành tung luôn luôn bất định, hơn trăm năm mới về thăm Thiên Hoàng một lần.

Nàng nhanh chóng gạt bỏ mọi suy nghĩ về Ti Mệnh Tinh Quân ở trong đầu, sửa soạn một chút rồi theo Nguyệt Lão đi dự tiệc.

Vừa bước vào yến hội, nàng nhìn khắp xung quanh một lượt, đúng là long trọng hơn bình thường. Nàng nhanh chân đến đến bên cạnh Nguyệt Lão, định đứng sau lưng Nguyệt Lão như mọi khi thì bị Nguyệt Lão ngăn lại, người nói nàng ngồi vào chiếc ghê bên cạnh người, nàng có chút không hiểu nhưng vẫn nghe lời người ngồi ở đó.

"Ti Mệnh Tinh Quân tới!!!" Lúc này một bóng người áo trắng chậm rãi bước tới, nàng ngẩng đầu nhìn bóng người ở phía xa xa cảm giác vô cùng quen thuộc làm cho nàng giật mình.

Chỉ thấy hắn bước tới châm rãi lướt qua người nàng, ánh mắt hai người giao nhau, dường như trong lúc ấy nàng nhìn thấy trong mắt hắn có một điều gì đấy lạ lạ. Làm cho tim nàng bỗng dưng đau đớn.

Hắn lướt qua nàng nhanh chóng đến bên cạnh Thiên Hoàng chậm rãi ngồi xuống. Lúc này, Thiên Hoàng khẽ cười nói:

" Hôm nay, ta mở yến hội này một là chào mừng Ti Mệnh Tinh Quân trở về, hai là ta và Nguyệt Lão đã bàn thấy, ta thấy Ti Mệnh và Thất tiên nữ vô cùng xưng đôi.... ừm thật là một đôi tiên đồng ngọc nữ... "

"Cho nên... ta muốn ban hôn lễ cho Thất tiên nữ và Ti Mệnh Tinh Quân, kết duyên làm vợ chồng" Thiên Đế mặt cười đến híp hai mắt lại, nói xong lại nhìn qua bên người anh kết nghĩa của mình Ti Mệnh Tinh Quân.

" Thiên Đế.... chuyện này tiểu..." Một lúc lâu sau nàng mới hoàn hồn lại, bất chợt đứng lên.

"Thất tiên nữ, lệnh ta đã ban ngươi chẵng lẽ muốn kháng" Thiên Đế hai mắt đe đọa trắng trợn nhìn nàng, trong lòng thầm nghĩ 'Đùa sao... thật lâu hắn mới về đây thăm ta, nếu ta không tìm cách giữ hắn lại... hahah'.

"Này... " Nàng kiên quyết muốn nói lại nhìn thấy vẻ mặt đe dọa của Thiên Đế bất giác rùng mình, nàng lặng lẽ nhìn sang bóng người áo trắng kia. Chỉ thấy hắn nhàn nhã ngồi đó, trong tay cầm ly rượu xoay tới xoay lui, ánh mắt như đăm chiêu nhìn nàng.

"Không này gì hết, cứ như vậy đi, ba ngày sau tổ chức hôn lễ" Thiên Đế lại thấy nàng chần chừ, nóng nảy tuyên bố.
-------------------------

Ba ngày sau.

Nàng ngồi trong hỉ phòng, không hề vui vẻ gì, phải lấy một người mà nàng không hề yêu thương, thì làm sao có hạnh phúc.

"Ba" Tiếng mở cửa vang lên, một đôi giày thêu hoa màu đỏ đừng trước mặt nàng, Ti Mệnh nhấc khăn hỉ lên, nhìn khuôn mặt thanh tú dưới lớp khắn, khóe môi khẽ mỉm cười.

Ti Mệnh khẽ quỳ xuống trước mặt nàng, dịu dàng ôn nhu nâng bàn tay nàng lên, đặt lên đó một nụ hôn "Tìm thấy nàng rồi..."

"Trong hai kiếp đó, có một điều ta luôn muốn nói cho nàng biết. Đó là.... ta yêu nàng".
--------------Hoàn-------- và kết HE

truyện về nam 9

▪ Kiếp thứ nhất.

Sau khi bước ra ngoài, hắn đứng ngoài đó chờ rất lâu nhưng không hề thấy bên trong có động tĩnh gì.

Hắn cảm thấy vô cũng lo lắng, đang muốn vào trong xem thử thì tiếng hét của hoàng hậu vang lên. Hắn bất ngờ nhanh chóng đẩy cửa bước vào.

Bước chân của hắn chợt dừng lại, đôi mắt hắn mở lớn, nhìn chăm chăm người con gái nằm dưới đất, đôi tay run rẩy chạm vào khuôn mặt nàng, sự lạnh giá từ mặt nàng làm cho cả thân hình hắn chợt run lên, một giọt lệ chậm rãi rơi trên tay nàng.

"Nàng... ta xin lỗi.... xin lỗi... nàng... mau tỉnh lại đi. Ta xin lỗi vì đã làm tổn thương nàng... xin lỗi vì đã hại chết hài tử của chúng ta.... tỉnh lại đi".

Hắn ôm chặt lấy cơ thể đã lạnh của nàng gào thé, cho tới bây giờ hắn mới biết được, thì ra hắn đã yêu nàng từ lâu rồi, từ cái lần đầu tiên nhìn thấy nàng tiểu hồ ly đáng yêu ấy.

"Ta không cần làm hoàng đế nữa.... ta chỉ muốn nàng mà thôi nàng tỉnh lại đi".

Hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng " Ta thề nếu có kiếp sau... ta sẽ dùng cả trái tim mình để yêu nàng".

Nói xong hắn rút đoản đao gắn ở bên hông đâm vào tim mình, không còn nàng cuộc đời hắn chỉ là một màu đen tối mà thôi.
---------------

▪ Kiếp thứ 2

Khi hắn vừa đi Giang Nam trở về thì hay tin nàng bị đưa đi hỏa hình, hắn tức tốc chạy đến.

Nhưng khi hắn đến nơi, thì nàng đã chìm trong biển lửa, xuyên qua khe lửa hắn nhìn thấy nàng, người mà hắn mong nhớ ngày đêm đang yên bình nhắm mắt lại, khóe môi còn nở nụ cười thanh thản.

Hắn gào thét gọi tên nàng, nàng.... nàng sao có thể bỏ lại hắn một mình, bỏ lại tất cả mà đi như vậy...

"KHÔNG!!! Nàng... không.. thể đi được... sao nàng có thể bỏ ta mà đi, còn có hài nhi của chúng ta nữa".

Hắn quỳ xuống đất, đôi mắt bi thương tuyệt vọng nhìn đốm lửa trước mắt " Ta xin lỗi nàng.... đời này ta đã không thể thực hiện lời hứa bảo vệ nàng và hài nhi.... Nhưng ta sẽ báo thù cho nàng... nàng hãy chờ ta.... chờ ta...".

Nghe dân chúng trong thành nói, sau kho vị trắc phi kia mất phò mã gia đã quỳ ở trước linh cửu của vị trắc phi đó 3 ngày 3 đêm không ăn không uống, chỉ im lặng quỳ ở đó một giọt nước mắt cũng không hề rơi xuống.

Còn nghe nói một tháng sau đó, phò mã gia đột nhiên tạo phản, lật đổ ngôi hoàng đế đưa thái tử lên ngôi.

Còn nữa, sau khi thái tử lên ngôi đã bắt giam công chúa vì tội hãm hại thê tử của phò mã gia, ngày đó chính tay phò mã gia đã chém rơi đầu chính thê tử của mình là công chúa.

Sau sự kiện tự tay chém đầu thê tử của mình, thì không một ai còn nghe thấy tin tức về phò mã gia nữa. Có người nói phò mã gia đã tự tử đi theo người trắc phi kia.

Có người nói phò mã gia đã rời xa chốn quan trường hỗn loạn, tìm một nơi an tĩnh trong rừng mà yên bình sống.

Còn có.....

Nhưng không một ai biết rằng, bất giác kế bên ngôi mộ của vị trắc phi kia, lại có thêm một ngôi mộ khác nằm bên cạnh.

《 Yêu Một Người Vô Tâm_ Bản Gần Full》 🐙 TG : Louis Linh🐙 Thể Loại: Hiện Đại, Ngược.🐙 Số chương hiện tại: 7c[P/s: Thích t...
25/05/2017

《 Yêu Một Người Vô Tâm_ Bản Gần Full》
🐙 TG : Louis Linh
🐙 Thể Loại: Hiện Đại, Ngược.
🐙 Số chương hiện tại: 7c
[P/s: Thích truyện thì like page nà^^]

Chap 1
"Đừng khóc, anh sẽ không bao giờ rời bỏ em".

Thấm thoát đã năm năm trôi qua, kể từ khi cô trở thành vợ của anh.

Anh là tổng giám đốc một công ty lớn, bình thường luôn phải giao tiếp nhiều đến tận khuya mới về.

Còn cô, vẫn ngoan hiền, chờ đợi anh trở về. Bình thường cô luôn là người giản dị, chẳng bao giờ chưng diện nhiều trước mặt anh.

Nhưng chính sự giản dị, ngoan hiền của cô lại làm cho tình cảm của anh đối với cô bị phai mờ đi.

Đàn ông mà, một khi có được rồi sẽ chẳng bao giờ biết trân trọng. Anh chán ngán một cô vợ suốt ngày chỉ biết nấu nướng, chả hề quyến rũ.

Và rồi.... anh bắt đầu cặp kè với cô thư kí của anh. Cô ta đem lại cho anh sự mới mẻ, cô ta quyến rũ, lẳng lơ làm cho máu trong người anh sôi sục.

Chìm đắm trong sự quyến rũ, dịu dàng với người phụ nữ khác. Anh bắt đầu bỏ bê người phụ nữ đã cùng anh kết tóc sớm tối bên nhau.

Mỗi ngày đều đi sớm về khuya, có đêm còn không về. Mà cô, lại ngu ngốc chờ đợi anh, chờ mãi chờ mãi cho đến sáng......

Nhưng đến khi anh về thì sao.... trên người toàn mùi nước hoa của phụ nữ, vết son trên cổ áo. Anh lại chẳng thèm quan tâm tới cảm giác của cô mà tùy ý quăng đồ cho cô đi giặt.

Cô nhìn chiếc áo dính đầy vết son môi, nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Có phải cô là một người vợ thất bại không?.

Thật ra, cô biết anh ngoại tình từ lâu rồi.... nhưng không hề hỏi, hay trách móc anh. Cô chỉ tự an ủi bản thân mình rằng anh chỉ đang mê luyến những thứ mới mẻ thôi.... anh sẽ quay về bên cô... chắc chắn là vậy.

Như mọi ngày, trời vừa sáng thì anh lại đi. Cô đứng trong bếp nấu canh, định là sẽ đem đến văn phòng cho anh, tiện thể bồi đắp tình cảm.

Nhưng mà..... trớ trêu thay. Vừa bước tới cửa văn phòng, cô bất chợt dừng lại, hai tay nắm chặt lấy hộp canh không ngừng run rẩy.

Từ trong phòng của anh, truyền ra từng tiếng rên rỉ của phụ nữ cùng tiếng thở dốc vô cùng quen thuộc với cô.

"A.... ư... không phải... anh có cô vợ hiền thục kia sao.... ư.... sao cứ phải ngày ngày bám lấy em chứ.....a...".

"Cô ấy làm sao bằng em được, người phụ nữ không chút quyến rũ anh đã sớm chán".

"Ư.... chán... thì ly dị với cô ta đi.... em muốn đường đường chính chính sống với anh....".

"Được....".

Đoạn đối thoại hòa lẫn với tiếng rên rỉ của hai người, tất cả đều lọt vào trong tai cô không sót một chứ. Cô âm thầm căn môi, cô gắng ngăn nước mắt đang không ngừng dâng trào. Nhưng không thể, nước mắt cô vẫn chảy bời vì đau..... tim cô hiện đang rất đau...

Người cô luôn tin tưởng, người đã nói sẽ yêu thương chăm sóc cho cô, bây giờ lại vì người phụ nữ khác mà bỏ rơi cô.....

Sau khi rời khỏi công ty của anh. Cô lại không về nhà mà đi lang thang khắp nơi bởi vì có trở về thì nơi đó cũng không có anh.

Bước chân dần dần mỏi mệt, mọi thứ trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ dưới ánh nắng chói chang giữa ban trưa. Cuối cùng không chịu được nữa cô ngất đi.

Tỉnh lại một lần nữa, cô đã ở bệnh viện. Mà người đưa cô vào đây, lại không thấy đâu, cô rất muốn cảm ơn người đó.

Theo lời bác sĩ nói, thì cô mang thai được hai tháng rồi, lại không chịu giữ gìn sức khỏe dẫn đến suy nhược nên mới bin ngất, vẫn may là đứa trẻ không sao.

Cô nằm trên giường thẫn thờ nhìn trần nhà. Cô có thai với anh? Liệu nếu cô nói với anh rằng cô có thai... thì anh sẽ quay về bên cô chứ?!.

Lúc cô đàn suy nghĩ miên mang thì anh chợt mở cửa bước vào. Trên người anh vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa của người phụ nữ khác, làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Anh nhăn mày nhìn cô đang nằm trên giường bệnh "Sao lại vào đây? Anh đã nói em đừng đi lang thang ở trên đường rồi mà. Em biết việc đến đây tốn bao nhiêu thời gian của anh không?".

"Em.... chỉ là..... Em xin lỗi, bây giờ em đã không sao rồi".

"Nếu đã không sao vậy thì mau đứng dậy theo anh về nhà đi, nhanh lên! Anh không có thời gian đâu" Anh bực dọc, không thèm để ý đến cô, bắt lấy tay cô kéo thẳng ra ngoài.

"Từ... chậm đã...." Dù sao cô cũng vừa mới tỉnh dậy, thân thể suy nhược lại bị anh kéo đi nhanh như vậy có chút thở không kịp.

Anh dẩy cô vào trong xe taxi "Em về trước đi, tự mà chăm sóc cho mình. Anh không có thời gian lo cho em đâu".

"Anh.... tối nay anh có về nhà không?" Cô hơi do dự nắm lấy tay anh.

"Không" Anh gạt tay cô ra, quay người bước nhanh đi.

gia group : Góc Đoản Của Louis Linh ủng hộ nha ^^
======
Chap 2
Mọi sự trên thế giới này đúng là không thể lường trước được.

Cô vì đứa nhỏ trong bụng mình, mà âm thầm chịu đựng... chỉ mong anh có thể trở về bên cô.

Nhưng mà, nực cười thay.... người phụ nữ bên ngoài của anh lại đến tận nhà để tìm cô.

"Tôi có thai hai tháng rồi, là con của anh ấy!" Cô ta nhìn cô, khẽ vuốt tóc mỉm cười.

"Vậy.... thì sao? Cô muốn tôi nhường chồng mình cho cô ?" Bàn tay cô hơi run rẩy, khẽ nắm chặt thành ghế.

"Ô... hô cô cũng không đến nổi ngu nhỉ? Đúng vậy, tôi muốn cô nhường anh ấy cho tôi".

"Cô.... cô....." Cô tức giận chỉ tay vào cô ta, không nhịn được quăng cho cô ta một cái tát.

"Áaaaaa"

"Cô đang làm cái quỷ gì vậy!!"

Như một sự sắp đặt từ trước, vào lúc cô đánh cô ta thì anh lại mở cửa bước vào chứng kiến cảnh tượng ấy.

"Chát" Một cái tát dán lên mặt cô, cảm giác ê ẩm hòa lẫn vị máu làm cô khó thở.

"Em..." Anh đang tính nói gì đó, lại bị tiếng kêu đau của người phụ nữ trong lòng ngăn lại.

"A.... đau quá..... a.... anh ơi.... em đau bụng quá".

"Em... đừng làm anh sợ! Anh sẽ nhanh chóng đưa em tới bệnh viện" Anh hoảng hốt nhìn dòng máu đỏ đang chảy ra giữa hai chân cô ta.

"Cô... bây giờ tôi mới nhận ra cô lại là người phụ nữ độc ác như vậy! " Anh lạnh băng nhìn cô, lời nói như những nhát dao đâm vào lòng cô.

Cô thẫn thờ đứng đó nhìn anh bế cô ta bước nhanh đi, phải chăng.... anh thật sự đã hết yêu cô rồi....

=========

Trong bệnh viện.

"Bác sĩ, cô ấy có sao không?" Anh gấp gáp hỏi.

"Bệnh nhân vì bị chấn động mạnh, mất quá nhiều máu.... không thể giữ được đứa nhỏ" Bác sĩ đẩy kính nặng nề thông báo.

"Không.... thể.... giữ.... " Cả người anh trở nên vô hồn, không ngừng lặp đi lặp lại những lời bác sĩ nói.

'Con của anh.... đứa con đầu tiên của anh mất rồi. Là do cô .... do người phụ nữ độc ác đó, anh nhất định phải đòi lại công bằng cho con anh'.

Dứt lời, anh chạy vôi về nhà. Vừa bước vào nhà, anh liền tức giận quăng cho cô một cái bạt tai, lần này mạnh gấp đôi lần trước làm cho cô không chịu được ngã xuống đất.

"Người phụ nữ độc ác.... cô đã giết chết con của tôi. Sao trước kia tôi lại mù quáng cưới cô làm vợ được chứ!".

"Em độc ác đó thì sao? Anh thì không.... anh giấu em đi ngoại tình với người phụ nữ khác đến có cả nghiệt chủng... bây giờ em chỉ ra tay trừng trị kẻ đã phá vỡ hạnh phúc của mình thì có gì sai ?!" Cô ôm một bên mặt đã sớm bị đánh sưng tấy lên, quật cường ngước nhìn anh.

"Tôi.... " Anh nghẹn lời, nhìn cô không biết nói gì cho phải, đúng là anh đã sai khi ngoại tình với người phụ nữ khác, nhưng mà dù anh có sai đến đâu thì cô cũng không có quyền hủy đi đứa con của anh.

"Tôi ngoại tình thì thế nào? Từ khi cưới nhau đến giờ cô có sinh cho tôi được đứa con nào chưa?!".

"Nếu... nếu như bây giờ em nói em có thai thì anh có tin không?".

"Có thai? Hừ.... không biết có phải là con của tôi không nữa, biết đâu trong thời gian tôi lạnh nhạt với cô, thì cô đã leo lên giường của bao nhiêu thằng đàn ông rồi" Anh càng nói càng thấy đúng, ánh mắt nhìn cô lại càng cay độc.

"Chát"

"Sao anh có thể nói ra những lời cặn bã như thế?" Cô tức giận tát vào gương tuấn tú của anh, cả người không nhịn được run rẩy.

"Cô đám đánh tôi?! Con đàn bà thối này!!" Anh đỏ mắt tức giận giơ tay tính đánh cô thì đột nhiên điện thoại anh reo lên, là điện thoại từ bệnh viện gọi tới, cú gọi này đã cứu thoát cô khỏi một kiếp.

"Cô được lắm! Tôi sẽ tính sổ với cô sau".
==========
Chap 3
Tại bệnh viện sau khi anh rời đi.

"Cạch".

Cửa mở, bác sĩ khoác áo bluse trắng bước vào, gương mặt có chút nặng nề.

"Tôi chỉ giúp cô lần này nữa thôi. Nếu chuyện tôi giúp cô giả vờ có thai bị lô ra thì tôi sẽ không sống nổi đâu".

"Yên tâm " Cô ta ngồi trên giường bệnh mỉm cười, tinh thần vô cùng khỏe khoắn, có nào giống người mới vừa xảy thai?!.

Cô ta móc từ trong túi ra một sấp tiền đưa cho tên bác sĩ "Nhiệm vụ của anh đã xong. Cầm tiền và biến đi, nếu tôi biết anh tiết lộ chuyện này cho ai thì..... anh hiểu mà".

"Được, tôi biết. Tôi nhất định sẽ không tiết lộ" Tên bác sĩ vội vàng nhận lấy cọc tiền, vui mừng hớn hở ra mặc, xoay người nhanh chóng rời đi.

Nhưng chưa kịp đi được ba bước tên bác sĩ bất chợt quay lại " Tôi có một chuyện này không biết cô có muốn nghe hay không ?".

Cô ta âm trầm nhìn tên bác sĩ, tay đưa vào trong túi xách móc ra một sấp tiền đưa cho hắn "Nói!".

"Haha... chuyện là hôm bữa tôi vô tình thấy cô vợ của anh ta đi vào khoa phụ sản. Tôi tò mò nên đi hỏi, thì ra cô vợ này đã có thai hai tháng rồi" Nói xong tên bác sĩ liền xoay người bước nhanh đi ra khỏi phòng.

"Có thai? Hừ.... cho dù cô có thai thì mãi mãi không bao giờ đấu lại tôi đâu" Cô ta nhìn bóng lưng của tên bác sĩ, ánh mắt dần trở nên độc ác.
--------------------

Một tờ giấy ly hôn, một cuộc hôn nhân tưởng chừng như hạnh phúc đã đến hồi tan vỡ.

Anh ngồi trên ghế sôpha nhìn người phụ nữ trước mắt. Anh thật không ngờ người phụ nữ hiền lành, luôn dựa dẫm vào anh trong kí ức tươi đẹp kia.

Bây giờ, ngay tại chính mái ấm của bọn họ, quyết liệt đòi ly hôn với anh.

Hừ.... nực cười!! Cô là cái thá gì mà đòi li hôn anh. Anh còn chưa cho phép thì người phụ nữ độc ác đã giết đứa con đầu tiên của anh dám rời khỏi anh....

Không biết tại sao.... trong thâm tâm anh không hề muốn để cô đi.... không muốn. Phải chăng... anh muốn giữ cô lại để từ từ hành hạ, cô là người đã giết con anh... sao có thể ra đi an nhàn như vậy.

Càng nghĩ anh càng thấy đúng, ánh mắt dần trở nên cay nghiệt, đưa tay cầm lấy tờ giấy li hôn trước mặt xé thành từng mảnh nhỏ.

"Cô nghĩ tôi sẽ để người phụ nữ độc ác như cô rời đi trong an bình sao? Tôi sẽ không bao giờ li hôn với cô... tôi muốn từ từ hành hạ cô! Sống không bằng chết!!".

"...... Nếu anh không kí tôi sẽ kiện ra tòa" Cô yên lặng nhìn anh, người mà cô đã từng coi là tất cả.

Nhưng bây giờ.... không thể, cô muốn bảo vệ con mình, bởi vì cô biết một ngày nào đó cô ta hoặc anh sẽ gây hại đến đứa nhỏ của cô.

"Cô giỏi lắm!" Anh tức giận nắm tay cô kéo thẳng lên lầu, mở cửa phòng đẩy cô vào "Tôi nhốt cô trong này... để xem cô làm cách nào ra tòa".

"Anh....a..mau thả tôi ra! Anh không được phép làm vậy" Cô bị anh đẩy mạnh xuống nền đất, theo bản năng giơ tay ôm lấy bụng mình, cũng may không có bị chấn động mạnh.

"Cầu xin anh... mau thả tôi ra... thả tôi" Cô điên cuồng đập cửa phòng, đập đến hai tay đều bắt đầu ứa máu nhưng cánh cửa cửa chẳng hề nhúc nhích.

Cô cũng chỉ muốn rời đi, chỉ muốn bảo vệ đứa con của cô mà thôi. Tại sao.... anh đã có cô ta... tại sao lại giam cầm cô..
=======
Chap 4
Đã một tháng từ khi cô bị anh nhốt trong chính căn phòng của mình.

"Cạch"

Cô ta mở cửa bước vào, ánh mắt vui vẻ đắc ý nhìn cô đang co người, đầu tóc rối bù ngồi trong một góc.

Từ 1 tháng trước anh đã đưa cô ta về đây, về chính ngôi nhà đã từng là mái ấm hạnh phúc của hai người.

"Cô có vẻ vẫn còn tốt chán nhỉ? Haha.. tới giờ uống thuốc rồi, ngoan mau uống" Cô ta híp mắt nhìn thân hình đã gầy gò của cô, đưa tay bóp cằm cô, đổ những viên thuốc kì lạ vào trong.

"Ưm...." Cô ra sức chống cự, viền mắt hằn lên những tia máu, nhưng vẫn không thể chảy ra một giọt nước mắt nào. Muốn đưa tay đẩy cô ta ra... nhưng không thể, cả người vô lực làm cho cô vô cùng căm hận.

"Tôi cảm thấy 1 tháng này cô rất ngoan ngoãn. Cho nên mới quyết định tặng không cho cô viên thuốc này đó, cô biết không... tôi khó khăn lắm mới tìm được viên thuốc đặc biệt này cho cô đó....hahah" Cô ta cười man rợ nhìn cô, đôi tay đang bóp cằm cô cũng dần xiết chặt lại, nỗi đau đớn từ cằm mang lại làm cho cô đau đớn đến khó thở.

Nhìn cô đau khổ giãy dụa, ánh mắt cô ta hằn lên những tia vui thích, bờ môi ngậm cười, khẽ vuốt mái tóc rối xù của cô "Cô biết viên thuốc đó có tác dụng gì không? Viên thuốc này vô cùng có lợi cho người bình thường nhưng... nếu như cô mang thai thì lại khác... hahah".

"Cô!!!!" Cô trợn mắt nhìn cô ta, một sự bất an vô cùng lớn dâng lên trong cô, cả người cô bất giác trở nên run rẩy... không phải... không thể... làm thế nào cô ta biết cô đang mang thai....

"Ừm... đừng sợ, nó cũng không có hại lớn lắm đâu a~ haha... nó chỉ làm cho đứa nghiệt chủng trong bụng cô biến dạng, trở thành quái vật mà thôi... hahahah. Tôi thật sự rất mong chờ ngày cô sinh ra đứa nghiệt chủng này, sẽ vui lắm đây" Dứt lời, cô ta cười lớn khẽ xoay người rời đi.

"Choang" Đầu cô bị lời nói của cô ta làm cho trống rỗng, cả người cô ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng cô ta. Dần dần, ánh mắt đầy tơ máu của cô trở nên ảm đạm đi, tựa như một hồ nước sâu không thấy đáy, cô chợt mỉm cười.

"Tôi với cô có thù oán?!" Tựa như một lời hỏi nhưng nhiều hơn là khẳng định.

"Ưm... có lẽ là vậy? Hay là... khi nào cô xuống dưới hãy hỏi người cha khốn nạn của cô thử xem?!".
============

Buổi tối.

Khi anh vừa trở về, thì thái độ khác thường của cô làm cho anh chợt ngẩn ngơ.

Đứng ở cửa, anh nhìn nụ cười ôn nhu trên giương mặt cô, tim bất giác đập nhanh một nhịp nhưng... lại bị anh nhanh chóng gạt đi.

"Cô trở nên ngoan ngoãn từ khi nào vậy? " Anh bước đến bên cạnh cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, cảm nhận làn da mềm mại của cô làm cho cả người anh nóng lên.

"..... em nghĩ sẽ không tha thứ cho anh. Em muốn trở lại với anh như ngày xưa" Cô mỉm cười ôm lấy cổ anh, tự nguyện dân hiến đôi môi ngọt ngào.

Anh dù kinh nghi nhưng vẫn đón nhận nụ hôn có phần vụng về của cô. Nụ hôn này của cô làm cho anh say mê, đôi tay không ngừng nghỉ cách một lớp áo nhẹ nhàng vuốt ve khắp thân thể cô.

Lửa nóng dần dân lên trong cả hai, anh đặt cô trên chiếc giường mềm mại, mạnh mẽ đè lên người cô, liếm mút không ngừng.

"Ưmmm" Tiếng rên rỉ mê người của cô làm cho anh mất đi lí trí, anh vội vàng cởi quần áo trên người mình ra, đem cự vật đang chờ sẵn đặt trước cửa huyệt mê người của cô đang chuẩn bị tiến vào.

"Bập"

Một vật nặng đập mạnh lên đầu làm anh choáng váng, trước mắt dần trở nên mờ đi. Trong mơ hồ, anh nhìn thấy đôi mắt đầy căm hận của cô, nỗi hận tận sâu trong đáy mắt cô làm anh run sợ.

Cô chán ghét đẩy anh ra, đứng lên sửa sang lại quần áo, dùng hết sức lực của mình run rẩy từng bước, từng bước rời đi.

Nhưng cô lại không hề biết, người phụ nữ đáng ra phải xuất hiện trong ngôi nhà này lại không thấy đâu.

Cô ta ngồi trên xe, nhìn cô loạng chạng bước ra khỏi biệt thự. Khóe môi chợt gợi lên nụ cười âm hiểm, cô ta móc điện thoại ra gọi cho một ai đó.

"Alo"

"Cô ta đã ra khỏi đó. Mau tiến hành đi".

Cúp điện thoại, cô ta nhìn bóng dáng gầy gò của cô khẽ cười.

"Cô thật ngu ngốc!".
=======

Cô thở hồng hộc nhìn căn biệt thự ở phía xa kia.

'Chưa đủ.... chưa đủ xa.... như vậy khi anh ta tỉnh lại thì cô sẽ bị bắt... phải chạy... chạy'.

Cố gắng nhấc đôi chân nặng tựa như sắt lê lết từng bước đi về phía trước. Cô không thể ở lại, họ đều là ác quỷ..... cô phải bảo vệ con của mình....

Bỗng nhiên, một chiếc xe từ đâu lao đến. Dường như cố ý nhắm vào thân hình nhỏ bé đằng xa kia.

"Rầm".

Cô ngã xuống, máu không ngừng chảy ra lênh láng. Nước mắt cũng chảy xuống không ngừng, giọt nước mắt tưởng như đã cạn khô lại bất giác chảy xuống.

Cô run rẩy ôm lấy bụng mình. Con của cô.... con... đừng đi.. đừng đi.

Mắt mắt trong trẻo mờ đi, mọi thứ.xung quanh dần trở nên hư ảo. Cảm giác hít thở không thông làm cho cô đau đớn...

Một mảng đen tối bao bọc lấy thân thể bé nhỏ trên nền đất giá lạnh.....

"Cộp" Tiếng giày da ma sát dưới mặt đất.

"Thiếu chủ?!" Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên.

"Đưa cô ta lên xe!".
======
Chap 5
Xuân sang, đông lại tới.... thấm thoát cũng đã vừa tròn 1 năm kể từ khi cô được một người bí ẩn cứu đi.

Tại sân bay, giữa dòng người đang qua lại đông đúc. Nếu như đừng lại nhìn kĩ thì sẽ phát hiện ra một người phụ nữ vô cùng đẹp đang đứng ở phía xa, trên người cô toát lên vẻ thanh thoát, mị hoặc đến lạ thường.

Lúc này, một người đàn ông chợt bước đến sau lưng cô, khoát lên người cô chiếc áo lông thật dày che đi những đường cong quyến rũ mê người.

"Phu nhân, mau đi thôi xe đến rồi".

"Được rồi, cảm ơn cậu".

Cô cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo lông, khẽ mỉm cười với người phía sau. Nhấc chân bước đi.

'Cô đã về rồi! Hai người bọn họ chắc vui lắm... phải không?. Hại cô đau khổ, tôn thương đứa nhỏ của cô đều phải trả giá gấp trăm lần'.
-------------
Cùng thời điểm, tại ngôi biệt thự chất chứa đầy bi thương kia.

Người đàn ông khẽ tựa vào khung cửa sổ nhìn ngắm những bông tuyết rơi.

1 năm.... tưởng chừng nhưng rất ngắn.

Nhưng đối với anh lại dài đến lạ thường. Cuộc sống không hề tồn tại bóng dáng của cô làm cho anh không thể thở nổi, nỗi ân hận cùng đau khổ đã ăn sâu vào trong máu, giày vò anh đến kiệt sức.

Quay lại thời điểm khi cô trốn đi.....

Lúc anh tỉnh dậy thì mọi thứ đã kết thúc. Cô mất tích, anh điên cuồng tìm kiếm, mặc kệ cơn đau nhức từ trên đầu truyền đến.... anh lang thang đến những nơi cô hay đi, ngay cả những nơi cô có thể đến.... nhưng không thể, không thể tìm thấy một chút bóng dáng nhỏ bé của cô.

Mất đi cô rồi.... anh mới muộn màng nhận ra anh yêu cô, trước giờ vẫn chưa ngừng yêu. Chỉ là anh tạm quên đi tình yêu của mình dành cho cô mà chìm đắm, vui vẻ cùng người phụ nữ khác.

Hối hận? Đúng anh hối hận.... anh muốn tìm cô, ôm chặt thân hình nhỏ bé của cô vào lòng.... đùng quãng đời còn lại của mình để bù đắp cho cô.....

Anh muốn bù đắp cho cô, muốn sửa chữa lỗi lầm của mình... cho nên anh sẽ thay cô trừng trị người phụ nữ độc ác kia, người đã khiến gia đình hạnh phúc của anh và cô tan vỡ.

Anh đưa cô ta cho cấp dưới luân phiên cưỡng hiếp, chơi đùa. Hại cô ta trở thành người phụ nưc hèn hạ, xấu xa, bị người đời chê bai, chửi rủa.

Nhìn cô ta khóc lóc, đau khổ quỳ lạy cầu xin anh. Đôi mắt nhuốm đầy hận thù tàn độc của cô ta làm cho anh chán ghét.

Nhưng.... như vậy chưa đủ, làm sao đủ khi cô ta đã làm anh mất đi cô?.

Cuối cùng, anh gán cho cô ta vài tội danh đủ để cô ta ngồi mục trong tù. Ngày đưa cô ta vào tù, anh cũng có mặt. Anh muốn nhìn cô ta đau khổ, anh không chấp nhận.... tại sao chỉ có mình anh đau khổ khi mất cô?

Ngày đó, cô ta nhìn anh. Ánh mắt bình thản đến lạ thường, không còn đau khổ.... không còn hận thù làm cho anh vô cùng ngạc nhiên.

Anh hỏi tại sao cô ta không đau khổ ? Cô ta cũng chỉ cười, cười đến chảy nước mắt nhìn anh như một thằng hề.

"Thù cũng đã trả được, thì không còn đau khổ nữa rồi. Nhưng riêng anh, anh cũng đừng tưởng sẽ sống hạnh phúc khi đã góp phần giúp tôi trả thù. Hahaha... có lẽ anh chưa biết, cái thai của tôi với anh là giả nhưng.... cái thai của vợ anh là thật, nhưng dù có là thật thì cũng bị tôi và anh ép chết rồi....".

"Cảm thấy ray rức..... đau khổ... hối hận? Muộn rồi... cô ta đã chết rồi, chính mắt tôi trông thấy cô ta giãy dụa giữa vũng máu đỏ tươi cho tới chết".

Không ! Sao có thể như vậy được? Cô ta nói dối.... nói dối. Cô chỉ là đang giận anh, giận anh nên bỏ đi một thời gian thôi. Cô sẽ quay về với anh.... sẽ quay về với anh mà.

"Cô ta bị điên rồi. Mau tống cô ta vào tù ngay đi, mau lên!" Anh tức giận hét lớn với hai viên cảnh sát bên cạnh. Cả người chợt lảo đảo ngã xuống đất, anh không tin... không tin.....
========
Chap 6
"Tổng giám đốc! Ngài nên đến công ty thôi, tình trạng hiện giờ rất không ổn".

Tiếng nói từ tốn từ đằng sau làm cho anh chợt thoát khỏi cơn ác mộng, anh khẽ quay đầu nhìn người đằng sau.

"Tôi biết rồi".

Từ khi đánh mất cô, anh sống trong đau khổ cùng hối hận, anh tự dày vò bản thân mình. Tự nhốt mình trong phòng mấy tháng trời, cho đến khi trợ lý tìm được anh thì anh đã không còn hình người nữa rồi.

Một con người bình thường hô phong hoán vũ như vậy, tưởng như không gì có thể làm anh lùi bước. Vậy mà... anh lại thất bại trước chữ 'tình', trợ lí đau xót nhìn người đàn ông tàn tạ trước mắt, thân hình gầy guộc, làn da tái trông như người chết.

Có ai mà biết được, trong mấy tháng đầu mất đi người vợ thân yêu của mình... anh đã đau như thế này, có bao hối hận? Lúc tìm được anh trong căn phòng của cô, thì cũng là lúc anh đang hấp hối.

Mất một năm điều trị, anh mới tạm thời gắng gượng đến bây giờ. Nói anh bạc tình, phụ bạc vợ của mình cũng đúng, nói anh chung tình lại càng đúng, trong thời gian nằm viện, chiến tranh giữa sự sống và cái chết mà anh lại không quên tìm người vợ thân yêu của mình, dù sự thật là cô đã chết....

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, tôi... không đáng được thương hại như anh tưởng" Anh nhìn đối mắt nhuốm màu thương hại của trợ lí, cười khổ.

"Tôi.... giám đốc tôi về công ty trước. Tối nay, có một buổi tiệc hội tụ các thương gia lớn, đây là cơ hội duy nhất của công ty chúng ta...".

"...... Ừ" Anh bình thản gật đầu, mắt lại nhìn về phía khoảng không ngoài kia, tuyết rơi... anh còn nhớ cô rất thích dạo chơi dưới tuyết.
---------------------
Đêm tối, trời mùa đông ngày càng se lạnh hơn. Một chiếc BMW như gió phóng tới, dừng tại trước cổng, làm cho mọi người xung quanh không khỏi lóe mắt nhìn, nhưng điều làm mọi người kinh ngạc đó chính là người phụ nữ đang bước xuống xe.

Chỉ thấy cô vận một bộ váy xẻ đùi dài chấm đất màu đỏ đậm, mái tóc dài mượt mà với những lượn sóng lăn tăn. Cô khẽ nhếch môi, nhấc đôi chân dài chậm rãi bước vào, theo sau cô là một người đàn ông trông vô cùng tuấn tú, nụ cười ôn nhu đính trên khuôn mặt tuấn tú lại càng đẹp hơn.

Vừa bước vào buổi tiệc, biết bao ánh mắt nóng bỏng phóng thẳng vào người cô, tạo nên sự quyến rũ mị hoặc đến lạ thường.

Cô như một nữ vương cao ngạo, chậm rãi dạo bước dưới chốn nhân gian. Bỗng nhiên, dường như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của ai đó, cô chợt quay đầu lại nhìn chủ nhân của ánh mắt kia, khẽ cười, nụ cười có phần vui vẻ đến lạ thường.

Anh đứng trong đám người thơ thẩn nhìn cô. Dường như không thể tin được, cả người anh trở nên bất động, chẳng thể nào nhấc nổi bước chân để đến bên cạnh cô, người anh hằng mong nhớ.

Cô chầm chậm bước lại gần anh, tựa như có như không đánh giá anh. Sau 1 năm xa cách anh có vẻ.... sống không tốt nhỉ?.

Nụ cười rực rỡ đến chói mắt của cô làm cho anh khó chịu, một sự tức giận không hề báo trước dân lên trong lòng anh, tại sao cô lại lừa anh... rõ ràng cô vẫn sống tốt... rõ ràng.... tại sao...

Hàng vạn câu hỏi, hàng vạn lời anh rất muốn nói với cô, nhưng tất cả lời nói như bị chặn lại ở cổ họng, khiến anh không thể thốt nên lời.

"Em.... làm sao?".

"Anh vẫn sống tốt chứ? Thấy anh sống tốt như vậy tôi cũng vui thay anh" Cô mỉm cười dang tay bắt tay anh, tựa như người xa lạ, tựa như cô chưa từng là vợ của anh.

Anh cố ý bỏ qua lời châm chọc của cô, bàn tay rắn chắc chợt nắm lấy cánh tay đang dang ra của cô, kéo mạnh cô vào lòng ngực, hai cánh tay như thép lặng lẽ xiết chặt như sợ cô chạy mất, ánh mắt anh nhìn cô, lộ rõ sự ăn năn cùng hối hận sâu sắc.

"Anh xin lỗi, anh biết trước đây anh rất khốn nạn, không biết quý trọng... làm tổn thương em và con.... Nhưng mà, anh hối hận rồi, anh muốn bù đắp cho em và con... được không? Tha thứ cho anh....xin em" Anh bắt lấy bàn tay mềm mại của cô, vô thức niết chặt lại.

"Bù đắp? Nực cười... anh là gì của tôi? Chồng? Hừ... muốn tôi tha thứ cho anh.. cũng được, trừ phi anh chết!".

Cô cười mỉa mai nhìn anh, cố gắng rút tay mình ra khỏi bàn tay dơ bẩn của mình nhưng anh lại xiết quá mạnh, móng tay đâm vào làn da của cô trong lúc dãy dụa tạo thành những vệt máu dài trên làn da trắng nõn nà.

Người đàn ông đi bên cạnh cô từ đầu đến cuối vẫn duy trì im lặng, không hề có ý định giang tay ra giải vây cho cô, dường như đang muốn xem cô sẽ giải quyết như thế nào.

Cô chợt dừng mọi động tác, bình thản nhìn anh "Anh biết không? Có người từng nói với tôi. Nếu ngươi bị chó cắn thì đừng manh động mà cắn trả nó, hãy dùng bất cứ thứ vũ khí nào đó trên người giết chết nó!"

"Hahahahah...."

Tiếng cười bất chợt vang lên giữa không khí đang cằng thẳng. Tất cả mọi người bất chợt quay đầu về nơi phát ra tiếng cười.

Một bóng dáng người đàn ông ngược ánh sáng chậm rãi bước vào. Khí chất phát ra từ trên thân người đàn ông trước mặt làm cho người ta rét run.

Một trận hút khí vang lên, mọi người xung quanh không thể tin được nhìn vào người trước mắt.

"Ôi! Trên đời này có người đàn ông đẹp như vậy sao?".

"Yêu nghiệt! Đây chắc chắn là yêu nghiệt!"

Người đàn ông bí ẩn nào đó không hề để ý những người xung quanh, từ đầu cho tới cuối ánh mắt của anh chỉ dán chặt lên thân hình nhỏ bé lẫn trong đám đông kia.

"Cộp".

Tiếng đồ vật rơi xuống đất, một người đàn ông trung niên bất chợt kích động đi nhanh về phía. Chỉ thấy ông ta tựa như vui mừng lại vô cùng cung kính dừng trước mặt người bí ẩn vừa bước vào, ông ta khiêm nhường cuối đầu, giọng có phần run run.

"Louis tiên sinh?! Đích thật là ngài... tôi cảm thấy mình có phước ba đời mới được tận mắt diện kiến ngài. Không biết ngài lặn lội xa xôi đến thành phố nhỏ bé này của chúng tôi có việc? Tôi rất mong ngài hãy cho tôi cơ hội để được tiếp đón ngài thật chu đáo!".

Tiếng hít khí vang lên, lần này còn dữ dội hơn cả lần trước.

Này.... này người béo ị trước mắt này là thủ tưởng của một nước, quyền cao chức trọng chứ đùa. Ông ta trước giơg luôn là mắt cao hơn đầu, xưa nay chưa từng cúi lạy bất kì ai.

Bây giờ ông ta lại như một con chó, tận tình vuốt đuôi ngựa người đàn ông bí ẩn này. Đủ để những người đang góp vui xung quanh càng kính nể cùng thận trọng hơn.

Người được gọi là Ngài Louis dường như đã quá quen với việc bị người khác nhận ra, người này chỉ bình thản cười, như có như không liếc nhìn cô ở phía xa.

"Tôi tới đây để tìm người vợ rất không nghe lời của tôi!".
=====
Chap 7
Bắt đầu từ chương này sẽ thay đổi xưng hô nhé.
- Chồng cũ của nu9 -hắn
- Louis Tiên Sinh - anh
=================
"Tôi đến đây để tìm người vợ rất không nghe lời của tôi!".

Khi mọi người xung quanh còn chưa kịp phản ứng thì anh bất chợt bước tới ôm lấy thân hình mảnh mai của cô vào trong lòng, khẽ cưng chiều day chóp mũi cô.

"Chơi đủ rồi, về thôi!".

Cô không hề phản kháng, mà ngược lại dường như đang thuận theo anh, cô tựa đầu vào lòng ngực rắn chắc của anh, hít lấy mùi hương chỉ thuộc về một mình anh, mùi hương đem lại cho cô sự ấm áp.

"Buông cô ấy ra!!".

Tiếng hét chói tai bỗng vang lên, phá tan bầu không khí ấm áp giữa anh và cô. Cũng đồng thời làm cho mọi người trong phòng chợt bừng tỉnh, những lời bàn tán bắt đầu nổi lên từ bốn phía.

"Này! Không phải lúc nãy cô gái kia đang cùng chồng mình tranh cãi ư? Tại sao bỗng nhiên lại xuất hiện thêm một người chồng nữa?".

"Cô gái này cũng thật lẳng lơ đi, đồ bắt cá hai tay".
....

Những lời bàn tán truyền vào trong tai, càng làm cho cơn giận sớm đã bùng cháy bên trong hắn lớn hơn. Hắn âm trầm nhìn cô cùng người đàn ông xa lạ trước mắt, cay nghiệt lên tiếng.

'' Em..!! Con đàn bà đê tiện này ! Đơn ly hôn tôi vẫn còn chưa kí mà em đã leo lên giường với người đàn ông khác. Giờ lại trơ trẽn công khai như thế ?! Em đừng quên bản thân em vẫn là vợ hợp pháp của tôi đấy"

"Vợ của anh? Nực cười, có lẽ anh không biết rằng 1 năm trước Louis đã giúp tôi đơn phương ly hôn với anh. Cho nên, đừng bao giờ sủa bậy lên như thế! Anh không hề có tư cách" Cô cười khẽ, khinh thường nhìn người đàn ông trước mắt.

Tại sao khi xưa cô lại ngu ngốc trao trọn trái tim mình cho một tên đàn ông đê tiện, khốn nạn như hắn. Chỉ mới vài phút trước, hắn vẫn còn đang cầu xin năn nỉ cô tha thứ cho hắn, quay về với hắn... vậy mà bây giờ lại ở trước mặt bàn dân thiên hạ mắng cô đê tiện?.

"Em...!!" Hắn vô cùng tức giận nhìn chằm chằm cô, bàn tay bất giác nắm chặt đến trắng bệch.

Hắn bước tới đang định giáo huấn người phụ nữ không biết điều trước mắt. Nhưng hắn lại đột ngột lùi bước, ánh mắt hoảng sợ nhìn người được gọi là Louis tiên sinh bên cạnh cô, khí chất lạnh lẽo trên người anh phát ra làm cho hắn bất an cùng sợ hãi. Tựa như hắn chỉ là con kiến trong mắt anh, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị anh bóp chết.

Đang lúc bầu không khí đang vô cùng căng thẳng thì trợ lí của hắn không biết từ đâu chạy đến, mồ hôi không ngừng túa ra, lo lắng nhìn hắn một cái, rồi quay sang bên cạnh, cúi đầu tới tấp xin lỗi.

"Ngài Louis, thành thật xin lỗi ngài. Tổng giám đốc của tôi vẻ hơi say nên đã vô tình xúc phạm phu nhân của ngài, mong ngài thứ lỗi cho".

Anh không hề đáp lại lời xin lỗi của người trợ lí kia, mà lại quay sang tên thủ trưởng béo ị đang chờ trực bên cạnh, cất giọng lạnh lùng pha lẫn chút tức giận không thấy rõ.

"Tôi không ngờ thành phố của ông lại để cho mấy con chó hoang chạy lạc vào đây cắn người lung tung như thế đấy!? Vốn tôi còn định bỏ một khoản đầu tư vào cái thành phố nhỏ bé này vậy mà....".

"Không! Không! Ngài đừng vội thất vọng, đây chỉ là một chút sơ sót nhỏ, tôi sẽ lập tức sai người xử lí ngay" Thủ trưởng béo ị vốn còn đang e ngại vì hắn dù sao của là chủ tịch một công ty lớn, dù cho ông ta thật sự lạm dụng quyền lực của mình cố ý gán tội cho hắn thì cũng là vô cùng khó khăn. Nhưng ngay khi vừa nghe đến anh muốn đầu tư vào thành phố này thì ông ta lập tức hớn hở.

"Là chó điên.... nên nhốt vào đâu thì nhốt vào đấy, tránh để nó lại chạy ra ngoài cắn người" Anh lặng lẽ thêm một câu, xoay người bàn tay to lớn nắm lấy tay cô cùng nhau rời đi.

"Vâng thưa ngài! Ngài Louis đi thong thả. Còn không mau đem con chó điên này đi nhốt" Tên thủ mắt cười híp thành hai vầng trăng khuyết, ra lệnh cho đám thuộc hạ bắt người đem đi.

"Các người làm gì thế!!!? Các người không thể bắt tôi!! Tôi là người có quyền thế, là chủ tịch công ty lớn....a.... tôi sẽ kiện các người" Hắn nhìn bóng lưng của cô, đôi mắt ngập tràn nỗi oán giận, không ngừng giãy giụa muốn thoát khỏi đám người đang giữ lấy hắn nhưng không được, hắn quá yếu.

"Không được bắt giám đốc đi... các người.... các người đang phạm luật đó.. tôi sẽ báo cảnh sát" Trợ lý trung thành chó đên cuối cùng vẫn bảo vệ hắn, dù biết rằng với sức lực yếu ớt của cậu không thể nào bảo bọc cho hắn được.

Cuối cùng, sau một hồi giằng co. Hắn bị người ta đưa đi, còn người trợ lý thì bị người đánh bầm dập đem ném ra ngoài.
------------
Trên xe, cô nghiêng đầu nhìn anh. Ngắm nhìn đôi mắt phượng dài cùng đôi môi mỏng đầy mê hoặc.

'Anh quả thật rất suất' Cô nghĩ thầm.

Càng nhìn anh cô lại càng hoang mang, lo sợ. Một người tuấn tú như anh, điều kiện lại vô cùng tốt, chỉ cần anh phất tay thì biết bao nhiêu phụ nữ nguyện ý quỳ dưới chân anh. Cớ tại sao anh lại nhất quyết đính lấy cô, một người phụ nữ đã bị vấy bẩn.

"Cảm thấy yêu anh rồi sao?" Anh quay đầu sang nhìn cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, nâng niu tựa như trân bảo.

"Anh... sao lại tới đây? Không phải anh đã nói sẽ không can thiệp vào việc trả thù của em sao?".

Cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Anh là người đàn ông tốt nhất cô từng gặp, cô không hề muốn anh dính vào kế hoạch trả thù dơ bẩn này.

"Anh nào có can thiệp vào chuyện của em? Chỉ là anh nhớ em, nên đến để hối thúc em nhanh quay trở về với anh và con".

Ánh mắt cô chợt dịu đi, phải làm thế nào đây? Có phải ông trời thương xót cô, nên ban anh đến cho cô chăng. Nhưng cô không thể nhận nổi, anh quá tốt... còn cô mãi không xứng với anh.

"Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều. Lại đây, cho anh ôm em cái nào! Anh thật sự nhớ em đến mất ăn mất ngủ đây này" Anh ôm lấy cô, tựa cằm trên đôi vai gầy của cô, thoải mái híp mắt tựa như một con mèo cao ngạo.

Khung cảnh ấm áp diễn ra trong xe, người đang ôm lấy lấy người phụ nữ tựa đầu vào vai cô ngủ say. Còn người phụ nữ cũng nằm trong lòng anh an an ổn ổn thiếp đi.

Tài xế, chính là người đàn ông đi cùng cô đến buổi tiệc, mỉm cười nhìn hình ảnh ấm áp kia qua kính chiếu hậu. Chỉ có ở bên cô thì anh mới 'ngoan' như vậy.

-------

Bánh răng thời gian chuyển bánh, quay ngược lại thời điểm một năm trước.

Khi cô tỉnh lại sau tai nạn, trước mắt là khung cảnh xa lạ, những con người cô chưa từng quen biết.

Riêng chỉ có anh, tựa như thiên sứ bước đến bên cạnh cô, dịu dàng tiếp thêm niềm tin cho cô. Ở bên anh, không biết tại sao cô lại cảm thấy quen thuộc đến lạ thường tựa như anh và cô đã từng gặp nhau trước kia.

Anh chưa từng hỏi cô về việc trong quá khứ. Cũng chưa hề ép buộc cô phải yêu anh, tình yêu của anh làm cô hạnh phúc, ấm áp.... nhưng càng như vậy cô lại càng sợ hãi.... sợ mất đi.

Mất 3 tháng cô mới có thể hoàn toàn bình phục sau tai nạn, tuy rằng cô vẫn ổn nhưng con cô thì không. Mỗi lần nhìn đứa nhỏ, cô lại không kiềm chế được rơi nước mắt, lại không khỏi hận càng thêm hận.

Trong 1 năm đó, anh dạy cô cách trở nên mạnh mẽ, dạy cô làm thế nào để trả thù những kể gây tổn thương cho cô. Cũng dạy cô cách thoát khỏi quá khứ, đối diện với cuộc sống tươi đẹp này.

Đến lúc cô đã đủ cường, cô muốn đi trả thù, cũng muốn rời khỏi anh một cách thầm lặng. Nhưng anh lại chạy theo cô sang đây, bám riết lấy cô, trái tim cô bây giờ có lẽ không còn giữ được nữa rồi.
------------- Chuyển cảnh--------------
"Bắt lấy hắn! Mau bắt hắn lại".

"Hộc! Hộc" Hắn điên cuồng chạy về phía trước, khóe môi tràn đầy máu tươi không ngừng thở dốc.

"Khốn kiếp!! Tao sẽ báo thù" Hắn tức giận mắng nhiếc, cả người rách rưới tựa như ăn mày, khắp người không chỗ nào lành lặn, chỉ thấy toàn là những vết cắn tânh sâu trong da thịt đang rỉ máu.

Sau khi hắn bị người của thủ trưởng bắt, bọn họ lôi hắn đến một trang trai chó.

Ở đó đầy rẫy những con chó điên dại bị nhốt. Tên thủ trưởng đó cho người bắt hắn nhốt vào trong lòng cũng những con chó dại khác, miệng còn cười nói.

"Ta thâth thông minh! Louis tiên sinh chắc chăn sẽ coi trọng ta... hahah. Ngươi đứng đây canh hắn, chưa có lệnh của ta không được thả hắn ra".

"Thả tôi ra! Các ngươi điên rồi... AAAAAAAAAAAAA!".

Cả đám chó nhào vào người hắn liên tục cắn xé, tựa như hắn là miếng thịt tươi ngon béo bỏ. Nỗi đau đớn lan khắp toàn thân, khiến hắn đau đớn đến tận xương tủy, muốn sống cũng không được mà muốn chết cũng không xong.

Address

Tuy Hòa

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mẹ Kế Yêu Hoa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share