22/04/2026
Trước đây mình có thói quen dậy sớm đón bình minh. Có hôm tới nơi, bầu trời rực rỡ tới mức đứng hình, tim đập bum ba là bum đồ đó. Mình cứ rung rinh mãi, vì đó là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất mình từng được chứng kiến. Nhưng chỉ đúng 15 phút sau, mây mù kéo tới che sạch, bầu trời chuyển màu xám xịt.
Lúc đó mình nghĩ, kể mà gặp mình đến trễ 15 phút chắc sẽ vội vàng kết luận trời hôm nay hông đẹp. Nhưng bình minh hôm đó có xịt thiệt không? Hay tại mình đến không đúng lúc rồi mình lấy cái “lúc đó” của mình để kết luận cả một ngày.
Rồi nghĩ lại, thời điểm mình bước vào cuộc đời của ai đó, hay nhìn lại chính hành trình của bản thân cũng vậy. Mình đâu thể lấy một giai đoạn để định nghĩa cả một con người, cũng như không thể lấy một khoảnh khắc để nói về cả một bầu trời, ha!
Nếu lấy vị trí đang đứng làm gốc rồi quan sát mỗi ngày, mình mới để ý có mùa mặt trời mọc lệch bên trái, có mùa chính giữa, nhưng có mùa lại chếch qua phải. Có khi ông trời dậy sớm, có khi … lại nướng lâu hơn 1 chút.
Mình chẳng nhớ hồi xưa trong tiết học Địa Lý có từng được học những điều này không, chắc có - mà lúc đó chắc tâm trí treo ngược cành cây rồi. Chả phải có câu ca dao: “Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng. Ngày tháng mười chưa cười đã tối” đó sao. Nhưng thú thật, mình đã cảm thấy rất vui và hào hứng khi được quan sát những điều đó mỗi ngày. Như một cô bé đang tò mò về thế giới xung quanh vậy.
Thế giới nhiệm màu mọi người hỉ, nó vẫn luôn gửi “mật thư” cho mình mỗi ngày thông qua mấy việc nhỏ xíu vậy đó.
Như cái cây nhắc mình rằng trưởng thành cần thời gian.
Ngọn gió chỉ cho mình cách thay đổi nhịp điệu.
Bông hoa dạy cho mình không có gì ở lại mãi.
Và mặt trời hứa với mình, rằng dù có lặn xuống, ngày mai vẫn sẽ là một khởi đầu mới thôi.
Việc của mình bây giờ, đơn giản là hiện diện và lắng nghe. Như lúc này, khi hoàng hôn ưu ái rót những vệt nắng vàng óng lên cuốn sách đang đọc dở. Hai ly matcha xanh mướt cũng đang đón lấy những tia sáng cuối ngày giữa đồng lúa thênh thang.
Tự nhiên thấy biết ơn ghê, vì mình đã ở đây, lúc này, để kịp thấy những rung động nhỏ bé đến thế.